HNI 2/8
Bài thơ – Chương 32: Bảo tồn di sản tâm linh
Di sản chẳng chỉ mái chùa,
Mà là chân lý ngàn xưa còn truyền.
Lời kinh thắp sáng mọi miền,
Nuôi tâm hướng thiện, kết duyên muôn đời.
Bao đời gìn giữ không ngơi,
Trao cho hậu thế ánh ngời từ bi.
Đạo vàng còn mãi lưu ghi,
Nhờ người tiếp nối bước đi chân thành.
Chuông chùa ngân giữa trời xanh,
Nhắc người giữ vững đức lành trong tâm.
Mỗi viên gạch, mỗi âm thầm,
Đều mang dấu ấn ngàn năm đạo vàng.
Bảo tồn chẳng chỉ thời gian,
Mà gìn đạo hạnh, mở mang nghĩa tình.
Giữ gìn văn hóa tâm linh,
Là gìn cội rễ của mình mai sau.
Dẫu cho năm tháng đổi màu,
Giá trị chân thật bền lâu chẳng mờ.
Từ bi, trí tuệ, ước mơ,
Vẫn như đuốc sáng bên bờ nhân gian.
Hãy cùng gìn giữ hôm nay,
Để mai con cháu nối dài niềm tin.
Di sản còn mãi quang minh,
Cho đời tiếp bước hành trình giác ngộ.
Thông điệp chương:
Di sản tâm linh là tài sản vô giá của nhân loại, không chỉ hiện diện qua chùa chiền, kinh sách hay nghi lễ, mà còn sống trong đạo đức, lòng từ bi và trí tuệ được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Bảo tồn di sản tâm linh là gìn giữ cội nguồn văn hóa, nuôi dưỡng tâm hồn con người và tiếp nối ánh sáng chân lý cho tương lai.