HNI 7/8
Bài thơ Chương 1
Vận may là gì?
Người đời thường gọi hai từ "may mắn",
Như món quà trời gửi xuống nhân gian.
Có người bỗng một ngày nên giàu có,
Có người hoài lận đận giữa gian nan.
Nhưng vận may đâu chỉ là phép lạ,
Đâu tự nhiên rơi đúng trước hiên nhà.
Nó lặng lẽ trong từng giờ chuẩn bị,
Đợi người bền sẽ nở đóa ngọc hoa.
Cuộc sống dạy bằng bao điều giản dị,
Hạt gieo rồi mới có những mùa xanh.
Không chăm đất, không vun từng giọt nước,
Lấy đâu mùa quả ngọt để trưởng thành?
Khoa học bảo não người luôn học hỏi,
Mỗi trải nghiệm là một nhịp đổi thay.
Cơ hội đến thường tìm người sẵn sàng,
Không ghé thăm người mãi đứng khoanh tay.
Doanh nhân hiểu thương trường không phép màu,
Lợi thế sinh từ ý chí bền lâu.
Mỗi thất bại là một bài học quý,
Để ngày mai gặt hái những thành công.
Có người bảo số phận là định sẵn,
Nên mặc đời trôi giữa những phong ba.
Có người chọn tự mình làm ngọn gió,
Đổi hướng buồm vượt bến đến khơi xa.
Vận may đến từ một lời tử tế,
Một bàn tay nâng đỡ giữa nhân sinh.
Một chữ tín giữ tròn bao năm tháng,
Để niềm tin nở rộ những hành trình.
Vận may đến từ lòng người rộng mở,
Biết sẻ chia chẳng tính chuyện thiệt hơn.
Bởi cho đi chính là gieo hạt giống,
Ngày mai về gặt trái ngọt yêu thương.
Người thành công hiếm ai nhờ may mắn,
Họ âm thầm tích lũy tháng cùng năm.
Đọc thêm sách, học thêm điều chưa biết,
Luyện bản thân giữa nghịch cảnh âm thầm.
Mỗi bình minh là một cơ hội mới,
Mỗi hôm nay là hạt giống tương lai.
Ai dám bước bằng niềm tin mạnh mẽ,
Sẽ gặp điều người gọi "vận may".
Đừng ngồi đợi bầu trời mang phép lạ,
Hãy đứng lên kiến tạo lấy cuộc đời.
Vì may mắn chỉ mỉm cười bền bỉ,
Với những ai chẳng ngại bước đường dài.
Khi tri thức gặp ý chí kiên định,
Khi nhân tâm song hành với tài năng.
Khi hành động mạnh hơn lời mong ước,
Vận may kia sẽ tự tìm đến gần.
Hãy tin rằng mỗi ngày ta cố gắng,
Là mỗi ngày vun đắp một mùa xuân.
Rồi một lúc ngoảnh nhìn đường đã bước,
Mới hiểu rằng: vận may chính là mình.