HNI 14/8

CHƯƠNG 42

ĐỂ LẠI DI SẢN TRI THỨC

BÀI THƠ: TRAO TRI THỨC – ĐỂ LẠI GIÁ TRỊ

Tri thức chẳng phải của riêng,

Càng trao càng lớn, càng truyền càng sâu.

Một đời tích lũy bao lâu,

Nếu không chia sẻ, còn đâu giá trị?

Ta học từ cuộc sống này,

Từ bao thất bại, tháng ngày gian nan.

Từ những thành công huy hoàng,

Từ người đi trước, từ ngàn trải nghiệm.

Nhưng điều quý nhất để dành,

Không phải tài sản, bạc vàng trong tay.

Mà là những điều từng trải,

Có thể soi sáng bước ai trên đường.

Một câu nói đúng lúc cần,

Một trang sách nhỏ, một lần sẻ chia.

Có khi thay đổi cuộc đời,

Mở ra hy vọng cho người đang đi.

Di sản tri thức không nằm

Trong những lời nói chỉ làm cho hay.

Mà trong giá trị trao tay,

Giúp người phía trước vững vàng bước đi.

Người thành công chẳng chỉ vì

Tạo nên thành tựu cho riêng chính mình.

Mà còn biết cách truyền đi

Những gì quý giá để gìn giữ đời.

Hãy viết những điều đã học,

Hãy trao kinh nghiệm, hãy truyền niềm tin.

Để khi ta bước xa dần,

Giá trị vẫn tiếp tục hành trình phía sau.

Một người có thể đi mau,

Nhưng tri thức được trao sẽ đi rất dài.

Một đời người rồi cũng phai,

Nhưng điều để lại có thể trường tồn.

Đừng đợi đến cuối con đường

Mới đem những điều quý giá trao đi.

Ngay từ hôm nay, hãy ghi

Những điều tâm huyết để gìn giữ mai sau.

Cho người trẻ một chiếc cầu,

Cho người đi sau một màu hy vọng.

Cho đời thêm những giá trị,

Để mai thế hệ tiếp nối dựng xây.

Di sản đâu phải lâu đài,

Mà là tri thức giúp người trưởng thành.

Là điều ta đã học hành,

Rồi đem trao lại để dành tương lai.

Khi ta trao những điều hay,

Tri thức sẽ sống qua ngày tháng năm.

Tên người có thể phai dần,

Nhưng điều tốt đẹp vẫn nằm trong nhau.

Một đời đáng sống biết bao,

Khi điều mình biết giúp bao người thành.

Để lại tri thức cho đời,

Là gieo di sản sáng ngời mai sau.