HNI 15-8

BÀI THƠ CHƯƠNG 3: BẢN NĂNG SINH TỒN – CỘI NGUỒN CỦA SỰ SỐNG

 

Con người từ thuở hồng hoang,

Đi tìm nguồn sống giữa ngàn gian lao.

Đói thì tìm kiếm cơm rau,

Khát thì tìm nước, tránh bao hiểm nguy.

 

Rừng sâu, thú dữ hiểm gì,

Con người vẫn bước, vẫn đi tìm đường.

Dựng nhà che nắng che sương,

Gom từng hạt lúa, giữ nguồn sống thôi.

 

Sinh tồn chẳng nói thành lời,

Mà trong sâu thẳm đất trời mỗi ta.

Khi đời gặp cảnh phong ba,

Bản năng thức dậy, tìm ra lối về.

 

Ngày xưa tránh thú, tránh khe,

Ngày nay ta tránh những bề rủi ro.

Lo khi công việc không còn,

Lo khi tài sản chẳng còn như xưa.

 

Tiền nay thay lúa, thay mùa,

Là nguồn dự trữ sớm trưa cuộc đời.

Có tiền, ta thấy yên rồi,

Có thêm một chút, lại đòi thêm hơn.

 

Từ “đủ” đến “muốn” rất gần,

Một khi ham muốn lớn dần chẳng thôi.

Có nhà lại muốn nhà đôi,

Có tiền lại muốn có rồi nhiều hơn.

 

Bản năng vốn chẳng có tội,

Nó là sức mạnh giúp người vươn lên.

Nhờ mong cuộc sống bình yên,

Con người sáng tạo, dựng nên cơ đồ.

 

Từ đồng ruộng đến thành đô,

Từ con thuyền nhỏ đến kho hàng dài.

Từ đường đất đến tương lai,

Đều mang dấu vết những ngày sinh tồn.

 

Con người chẳng sống một mình,

Mà còn bảo vệ gia đình phía sau.

Cha mẹ chịu những gian lao,

Chỉ mong con trẻ mai sau đủ đầy.

 

Có khi thức trắng đêm dài,

Có khi chịu đựng những ngày khó khăn.

Tất cả bắt đầu từ rằng:

Muốn người mình quý được an toàn hơn.

 

Nhưng khi nỗi sợ quá lớn,

Con người có thể đánh đổi rất nhiều.

Đổi thời gian lấy đồng tiền,

Đổi bình yên lấy những điều phù hoa.

 

Có người chạy mãi đường xa,

Để rồi quên mất mái nhà phía sau.

Có người tích lũy thật mau,

Nhưng lòng vẫn chẳng hết đau, hết lo.

 

Bởi vì sinh tồn đâu cho

Một lời bảo đảm rằng no đủ rồi.

Nỗi lo mất mát trong đời,

Đôi khi còn mạnh hơn lời ước mong.

 

Mất tiền, mất việc, mất công,

Mất đi địa vị, mất lòng người thân.

Những điều tưởng chẳng liên quan,

Lại làm bản năng âm thầm thức lên.

 

Nhưng người tỉnh thức sẽ nên

Biết đâu nhu cầu, đâu tên ham đời.

Biết khi nào phải giữ thôi,

Khi nào chia sẻ cho người quanh ta.

 

Biết rằng vật chất có giá,

Nhưng không mua được mái nhà yêu thương.

Không mua được những đêm trường,

Cha ngồi bên cạnh, mẹ thương con mình.

 

Sinh tồn giúp giữ thân mình,

Nhưng người trưởng thành phải nhìn xa hơn.

Không chỉ tìm kiếm phần hơn,

 

Mà còn biết sống vì người quanh ta.

 

Từ bản năng đến trí xa,

Từ lo sự sống đến là tạo nên

Một đời có giá trị thêm,

Một nền văn minh vững bền mai sau.

 

Bản năng là bước khởi đầu,

Không nên biến nó thành đau khổ mình.

Biết mình đang sợ điều gì,

Biết mình cần đủ, biết gì là tham.

 

Khi tâm không bị lòng tham,

Dẫn đi vô tận giữa ngàn hơn thua,

Ta tìm được một chữ “vừa”,

Biết an trong đủ, biết chưa cần nhiều.

 

Con người sống giữa bao điều,

Vừa cần vật chất, vừa yêu nghĩa tình.

Sinh tồn giữ lấy thân mình,

Còn yêu thương giữ tâm bình giữa đời.

 

Hiểu mình từ những xa xôi,

Hiểu trong bản năng một đời người mang.

Từ nơi sâu thẳm gian nan,

Ta xây tương lai bằng ngàn lựa chọn.

 

Và rồi một câu hỏi vang:

Nếu luôn sợ mất, liệu an được nào?

Từ trong sâu thẳm tâm hồn,

Ta bước vào miền NỖI SỢ HÃI của người.