Bài thơ – Chương 7
TỰ DO BẮT ĐẦU TỪ TƯ DUY
Tự do không bắt đầu từ cánh cửa rộng mở,
Mà bắt đầu từ cách ta nghĩ về cuộc đời.
Có người đứng giữa trời mà tâm hồn vẫn chật,
Có người trong gian khó vẫn tự tại mỉm cười.
Ta thường nghĩ tự do là có thật nhiều tiền,
Là không còn ràng buộc, chẳng phải nghe ai nói.
Nhưng nếu tâm trí vẫn đầy những điều sợ hãi,
Thì bước chân đi xa cũng chẳng thể tự do.
Tự do là biết mình muốn điều gì trong cuộc sống,
Biết điều gì nên giữ, điều gì phải buông ra.
Không sống theo ánh mắt của người đời phán xét,
Không để những định kiến quyết định đường ta đi.
Khi tư duy thay đổi, thế giới cũng đổi khác,
Cánh cửa từng khép rồi có thể mở ra.
Điều hôm qua tưởng rằng là giới hạn cuối,
Hôm nay có thể thành điểm bắt đầu.
Đừng để quá khứ trói buộc những ngày phía trước,
Đừng để nỗi sợ cầm lái cuộc đời mình.
Hãy học cách suy nghĩ, học cách nhìn rộng mở,
Để mỗi ngày trôi qua là một bước trưởng thành.
Tự do không có nghĩa là muốn gì cũng được,
Mà là biết chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình.
Kỷ luật giúp đôi chân đi đúng hướng,
Tư duy giúp con người nhìn thấy đường đi.
Khi không còn lệ thuộc vào lời khen tiếng chê,
Ta bắt đầu bước đi bằng đôi chân của chính mình.
Khi không còn chạy theo những điều người khác muốn,
Ta bắt đầu sống một cuộc đời thuộc về ta.
Tự do thật sự chẳng ở đâu xa cả,
Nó nằm trong từng suy nghĩ mỗi ngày.
Khi tâm trí được mở ra cùng tri thức,
Một con người tự do sẽ kiến tạo tương lai.