HNI 16-8
BÀI THƠ CHƯƠNG 12: GIA ĐÌNH – NƠI NIỀM TIN BẮT ĐẦU
Gia đình là chốn đầu tiên,
Cho ta hơi ấm bình yên giữa đời.
Từ khi còn bé nằm nôi,
Đã nghe tiếng mẹ, tiếng người thân thương.
Cha là bóng mát bên đường,
Mẹ là hơi ấm yêu thương tháng ngày.
Từng câu cha mẹ nói đây,
Dần thành tiếng vọng theo ngày lớn lên.
Con học cách sống đầu tiên,
Từ trong ánh mắt dịu hiền mẹ trao.
Học yêu từ những ngọt ngào,
Học tin từ những vòng bao chở che.
Học khi vấp ngã đứng lên,
Học rằng thất bại chẳng nên cúi đầu.
Học rằng dẫu có khổ đau,
Vẫn còn gia đình phía sau đợi mình.
Một lời cha mẹ động viên,
Có khi nâng cả niềm tin một đời.
Một câu trách mắng nặng lời,
Đôi khi cũng để lại nơi tâm hồn.
Trẻ thơ chẳng chỉ nghe lời,
Mà còn nhìn cách người đời sống sao.
Cha mẹ đối xử thế nào,
Con thường ghi nhớ biết bao tháng ngày.
Nếu nhà đầy ắp yêu thương,
Con mang hơi ấm theo đường lớn khôn.
Nếu nhà thường có giận hờn,
Con mang những vết thương còn trong tim.
Gia đình dạy trẻ niềm tin,
Rằng mình có giá trị riêng trên đời.
Rằng khi yếu đuối, chơi vơi,
Vẫn luôn có chốn gọi mời trở về.
Gia đình dạy trẻ lời thề,
Biết yêu, biết giữ, biết nghe, biết nhường.
Biết thương những người bên cạnh,
Biết rằng tử tế là đường nên đi.
Dạy con biết sống chân thành,
Biết cho, biết nhận, biết mình biết ta.
Dạy con trân trọng ông bà,
Biết yêu nguồn cội, biết là biết ơn.
Có khi cha mẹ chẳng hơn,
Nhưng luôn cố gắng tốt hơn mỗi ngày.
Một lần cha biết nhận sai,
Cũng là bài học lớn thay cho lời.
Một lần mẹ biết xin lỗi,
Dạy con rằng chẳng ai đời hoàn hảo.
Sai rồi có thể làm sao?
Sửa sai, trưởng bước, tự hào mà đi.
Gia đình chẳng phải điều gì,
Không bao giờ có những khi bất hòa.
Mà là sau những phong ba,
Biết tìm cách để thứ tha cho người.
Là khi mỗi đứa mỗi nơi,
Nhưng lòng vẫn nhớ một nơi để về.
Ngoài kia dẫu có bộn bề,
Gia đình vẫn giữ lời thề yêu thương.
Con người đi khắp muôn phương,
Mang theo ký ức con đường tuổi thơ.
Mang theo tiếng mẹ ngày xưa,
Mang theo dáng bố sớm trưa âm thầm.
Có người trưởng thành xa xăm,
Vẫn nghe tiếng gọi âm thầm trong tim.
Bởi gia đình đã gieo niềm tin,
Từ khi chưa biết cuộc đời là chi.
Mai này con bước ra đi,
Trở thành cha mẹ, trở thành người đời.
Những gì học được từ nơi,
Gia đình sẽ tiếp tục đời sau trao.
Một vòng yêu thương nối nhau,
Từ ông bà đến mẹ cha, đến mình.
Rồi mai trao lại cho con,
Để tình yêu tiếp mãi còn dài lâu.
Gia đình chẳng cần sang giàu,
Chỉ cần biết sống trước sau nghĩa tình.
Một căn nhà nhỏ bình yên,
Có người chờ đợi, có niềm sẻ chia.
Ngoài kia thế giới bao la,
Bao nhiêu cám dỗ, phong ba cuộc đời.
Gia đình là chốn nghỉ ngơi,
Cho ta sức mạnh giữa đời bão giông.
Nếu ai từng thiếu tình thương,
Xin đừng để nỗi đau thường truyền đi.
Hãy từ chính mình đổi thay,
Để mai con trẻ được đầy yêu thương.
Bởi ta không chọn nơi sinh,
Nhưng ta có thể tự mình chọn trao.
Cho con một mái nhà nào,
Có niềm tin, có ngọt ngào, bao dung.
Gia đình – hai tiếng thân thương,
Là nơi gieo hạt trên đường tương lai.
Hạt yêu, hạt nghĩa, hạt người,
Để mai nở những cuộc đời đẹp hơn.
Và khi nhìn lại nguồn cơn,
Ta càng hiểu rõ giá hơn gia đình.
Nơi đầu tiên dạy con người,
Biết mình là ai, biết sống vì nhau.