HNI 15/8
Chương 3. Vì sao con người không hạnh phúc?
Ta đi tìm hạnh phúc giữa những tháng năm dài,
Tưởng rằng nhiều tiền bạc sẽ làm lòng nhẹ nhàng.
Ta làm việc miệt mài để đổi lấy tương lai,
Đến khi thành công rồi, lại quên mất hôm nay.
Ta mua thêm vật chất, mua những điều hào nhoáng,
Nhưng chẳng thể mua được một giấc ngủ bình an.
Ta có thể rất giàu mà tâm hồn vẫn thiếu,
Có thể đứng trên cao mà trong lòng cô đơn.
Ta chạy theo danh vọng, mong người đời công nhận,
Càng được nhiều lời khen, càng sợ mất chính mình.
Ta xây những mối quan hệ bằng kỳ vọng và đòi hỏi,
Rồi đau khi nhận ra chẳng ai sống giống lòng ta.
Ta so mình với người, rồi tự làm mình khổ,
Quên mỗi một cuộc đời có một lối đi riêng.
Ta muốn ngày mai đẹp nên hy sinh ngày hiện tại,
Đến lúc nhìn lại rồi, tuổi trẻ đã đi qua.
Tiền bạc là phương tiện, đừng biến thành mục đích,
Công việc tạo giá trị, đừng biến đời thành tù.
Vật chất làm cuộc sống thêm tiện nghi,
Nhưng không thể thay thế tình yêu và bình yên.
Thành công thật sự đâu chỉ là có thật nhiều,
Mà là khi có tất cả vẫn giữ được chính mình.
Hạnh phúc không phải sống một đời không đau khổ,
Mà giữa những giông bão vẫn tìm thấy bình an.
Có lẽ điều ta thiếu không phải là nhiều hơn,
Mà là biết đủ, biết yêu và biết buông đúng lúc.
Khi thôi chạy theo thế giới để tìm câu trả lời,
Ta trở về với chính mình và bắt đầu hạnh phúc.