HNI 17-8
BÀI THƠ CHƯƠNG 15: SAU MỘT LẦN PHẢN BỘI
Ngày xưa ta đã tin người,
Trao nhau cả những nụ cười tháng năm.
Nào ngờ một chút âm thầm,
Đủ làm tan vỡ tình thâm một đời.
Người từng hứa chẳng xa rời,
Từng bên ta lúc cuộc đời khó khăn.
Vậy mà đến lúc gian nan,
Người quay lưng bước, chẳng màng đến ta.
Đau không phải bởi cách xa,
Mà đau bởi đã thiết tha quá nhiều.
Tin người bằng cả tình yêu,
Để rồi nhận lại bao điều xót xa.
Nhưng thôi, chuyện đã đi qua,
Ta không ôm mãi một nhàu niềm đau.
Người đi, ta học từ sau,
Biết tin có chọn, biết đau có chừng.
Lòng người đâu phải vô cùng,
Có người ở lại, có người bước đi.
Ai trao chân thật, ta ghi,
Ai mang phản bội, ta thì… buông tay.
Đời còn phía trước tháng ngày,
Đừng vì một kẻ đổi thay lòng mình.
Ta từng tử tế, chân tình,
Thì nay vẫn giữ tấm hình… trái tim.
Sau lần phản bội đớn đau,
Ta càng hiểu được vì sao phải mình:
Yêu người nhưng phải thương mình,
Tin người, nhưng giữ cho mình đường lui.
Không cần oán trách ngậm ngùi,
Không cần trả lại những lời đắng cay.
Bình yên là lúc từ nay,
Nhìn người phản bội… lòng này nhẹ tênh.
Bởi người đánh mất niềm tin,
Chưa chắc người thắng, chỉ mình mất thôi.
Còn ta bước tiếp trong đời,
Mang theo bài học, giữ người thiện lương.
Có những cuộc gặp vô thường,
Đến rồi đi khỏi con đường chúng ta.
Nhưng sau tất cả phong ba,
Ta còn chính mình — đó là điều hơn.
Phản bội dạy ta trưởng thành,
Đau rồi mới biết giữ mình, giữ tâm.
Đời người quý nhất chữ “tâm”,
Đừng vì người khác mà làm đau mình.