HNI 18-8

BÀI THƠ CHƯƠNG 20: TIỀN ĐẾN – LÒNG NGƯỜI

Tiền kia giữa cõi nhân sinh,

Có khi là cứu cánh, tình cũng phai.

Có tiền cuộc sống đổi thay,

Nhưng lòng người có đổi thay hay nào?

Tiền cho ta một ước ao,

Cho ta cơ hội bước vào tương lai.

Cho ta lựa chọn đường dài,

Cho ta bớt những tháng ngày lo âu.

Khi nghèo chỉ ước đủ dùng,

Khi giàu lại muốn vô cùng nhiều hơn.

Có rồi lại muốn nhiều hơn,

Ham mê vật chất kéo hồn đi xa.

Tiền không tự tạo lòng tham,

Nhưng khi có nó, tham càng dễ phô.

Tiền không biến thiện thành hư,

Chỉ làm bản chất hiện ra rõ ràng.

Người nhân có được bạc vàng,

Có khi giúp đỡ muôn ngàn người đau.

Người mang ích kỷ trong đầu,

Càng nhiều tài sản càng sâu lòng mình.

Tiền làm cái tôi lớn lên,

Nếu không tỉnh thức, dễ quên chính mình.

Một khi danh vọng vây quanh,

Đừng quên ngày trước mình từng thế nao.

Có tiền, người đến thật mau,

Nhưng ai vì nghĩa, ai nào vì ta?

Có người yêu chính con người,

Có người yêu lấy những gì ta mang.

Khi tiền phủ kín hào quang,

Lòng tin đôi lúc khó càng nhận ra.

Ai là bạn thật của ta,

Ai tìm lợi ích mới là điều cần.

Tiền cho ta những quyền năng,

Nhưng không mua được lòng người thật tâm.

Tiền mua được một căn nhà,

Chẳng mua được mái ấm hòa thuận đâu.

Tiền mua được thuốc chữa đau,

Nhưng không mua được ngày sau bình yên.

Tiền mua được chiếc ghế ngồi,

Nhưng không mua được sự đời kính tin.

Tiền có thể đổi cuộc đời,

Nhưng đừng để nó đổi người trong ta.

Đừng vì một chút xa hoa,

Mà quên cha mẹ, quên nhà, quên con.

Đừng vì lợi ích lớn hơn,

Mà đem danh dự đổi phần bạc kia.

Có những thứ mất một lần,

Dẫu đem tiền bạc cũng không mua về.

Tiền như một phép thử người,

Khi giàu mới biết lòng người ra sao.

Khi quyền lực ở trên cao,

Mới hay bản lĩnh thấp cao thế nào.

Có người càng có càng cho,

Có người càng có càng lo giữ mình.

Có người dùng của dựng xây,

Có người dùng của làm đầy cái tôi.

Tiền không xấu, cũng chẳng lành,

Chỉ tùy người giữ, tùy mình dùng sao.

Nếu dùng đúng nghĩa đồng tiền,

Nó thành phương tiện dựng xây cuộc đời.

Kiếm tiền bằng giá trị thôi,

Giữ tiền bằng trí, dùng rồi tạo thêm.

Đừng vì tiền bạc mà quên,

Điều gì mới thật làm nên con người.

Giàu không phải có thật nhiều,

Mà là có thể sống điều mình tin.

Có tiền mà vẫn giữ mình,

Đó là bản lĩnh giữa nghìn cám dỗ.

 

Nếu mai tiền đến thật nhiều,

Xin đừng đánh mất những điều thân thương.

Giữ lòng tử tế khiêm nhường,

Giữ tâm trong sáng giữa đường vinh hoa.

 

Bởi tiền rồi cũng đi qua,

Danh kia rồi cũng nhạt nhòa tháng năm.

Chỉ còn nhân nghĩa âm thầm,

Theo ta ở lại trong tâm cuối đời.

 

Tiền không quyết định một người,

Cách dùng tiền mới nói đời ra sao.

Khi tiền đứng trước gian lao,

Giữ được chính mình mới là giàu sang.

Tiền làm cuộc sống đổi thay,

Nhưng người làm chủ mới hay đổi mình.

Giàu sang quý nhất trên đời:

Có tiền, có đức, có người yêu thương.