HNI18_8

BÀI THƠ CHƯƠNG 27: ÍCH KỶ VÀ LÒNG TỰ TRỌNG

 

Ai cũng cần giữ lấy mình,

Giữa đời sóng gió, giữ tình bình an.

Biết thương thân, biết lo toan,

Chẳng là ích kỷ, chẳng mang lỗi đời.

 

Có khi phải biết nói thôi,

Một lời từ chối để rồi giữ thân.

Không vì chiều hết mọi lần,

Mà đem sức lực đổi phần khổ đau.

 

Tự mình chăm sóc trước sau,

Để còn sức giúp người đau bên mình.

Biết yêu chính bản thân mình,

Là nền tảng để giữ gìn yêu thương.

 

Nhưng khi chỉ biết phần mình,

Mặc cho người khác hy sinh thế nào,

Khi lòng chỉ muốn nhận vào,

Không màng mất mát của bao người gần,

 

Ấy là ích kỷ dần dần,

Biến tâm tự trọng thành phần tham lam.

Một người chỉ biết mình ham,

Rồi rồi có lúc chẳng còn ai bên.

 

Lợi riêng chẳng phải điều xấu,

Ai trong cuộc sống cũng cầu bình yên.

Muốn ăn, muốn mặc, muốn tiền,

Muốn cho con trẻ một miền tương lai.

 

Nhưng đừng vì lợi ích ai,

Mà đem quyền lợi người này đổi trao.

Đừng vì muốn được bước cao,

Mà làm người khác phải đau vì mình.

 

Đời cần lợi ích công minh,

Cần cho và nhận, cần tình sẻ chia.

Một người biết sống vì mình,

Nhưng không quên nghĩa đồng hành với nhau.

 

Gia đình trước hết phải trao,

Tình yêu, trách nhiệm, ngọt ngào cùng nhau.

Không ai mãi mãi hy sinh,

Để người ích kỷ hưởng phần bình yên.

 

Cha mẹ yêu trẻ vô biên,

Nhưng con cũng phải biết gìn công lao.

Vợ chồng chung một mái nhà,

Cần chia trách nhiệm, cùng nhau vun bồi.

 

Ngoài kia xã hội cũng thôi,

Không thể tồn tại nếu người chỉ mình.

Kinh doanh muốn được bền lâu,

Phải đem giá trị trao nhau công bằng.

 

Lợi nhuận chẳng phải lỗi lầm,

Miễn là lợi ích không làm hại ai.

Một bên được lợi hôm nay,

Một bên cũng nhận điều hay cho mình.

 

Đó là hợp tác văn minh,

Lợi riêng gắn với lợi chung của đời.

Càng đi qua những cuộc đời,

Càng thêm thấu hiểu chữ “người” trong ta.

 

Có người từng chịu xót xa,

Nên luôn phòng thủ, chẳng tha một người.

Có người từng thiếu trong đời,

Nên luôn giữ chặt những gì đang mang.

 

Hiểu rồi chẳng phải dung tha,

Mà nhìn nguyên nhân để mà đổi thay.

Con người nếu biết hôm nay,

Có thể sửa lại những ngày ích riêng.

 

Tự trọng giúp đứng vững vàng,

Ích kỷ cực đoan lại làm cô đơn.

Biết thương mình, biết thương hơn,

Là người trưởng thành giữa cơn sóng đời.

 

Đừng sống chỉ để nhận thôi,

Hãy cho một chút để đời đẹp hơn.

Một lời tử tế trao người,

Một bàn tay giúp lúc người khó khăn.

 

Ta không cần cứu thế gian,

Chỉ cần đừng khiến ai mang khổ sầu.

Biết mình cần những gì đâu,

Và người bên cạnh cũng cầu bình an.

 

Sống vì mình, chẳng sai đâu,

Miễn đừng chà đạp nỗi đau của người.

Biết thương mình, biết thương đời,

Đó là trưởng thành giữa người với nhau.