HNI 19/8/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 26: DỐI TRÁ VÀ NIỀM TIN
Có người nói dối vì sợ,
Sợ rằng sự thật làm vỡ niềm tin.
Có người che giấu chính mình,
Vì mong bảo vệ một tình đã trao.
Có người nói dối vì sao?
Vì ham lợi ích, vì cao danh mình.
Một câu gian dối nhẹ tênh,
Nhưng gieo hậu quả lênh đênh cả đời.
Sự thật đôi lúc khó lời,
Nhưng còn giữ được lòng người với nhau.
Dối gian dù có ngọt ngào,
Rồi ngày sự thật phơi bày càng đau.
Một lần đánh mất niềm tin,
Bao năm vun đắp khó tìm lại nguyên.
Lời người dù nói rất hiền,
Nhưng ai đã dối, khó tin một lần.
Niềm tin chẳng phải món quà,
Mà là kết quả trải qua tháng ngày.
Giữ lời từ những điều này,
Từ câu đã hứa, từ ngày đã trao.
Đừng vì lợi ích trước sau,
Mà đem sự thật đổi vào hư danh.
Đừng vì một phút mong manh,
Mà gieo gian dối cho thành khổ đau.
Nhưng đời chẳng phải lúc nào,
Cũng cần nói hết mọi điều riêng tư.
Giữ điều cần giữ cho vừa,
Không đem bí mật trao bừa cho ai.
Khác nhau giữa giữ riêng mình,
Và đem giả dối để giành lợi riêng.
Một bên bảo vệ bình yên,
Một bên cố ý đảo điên lòng người.
Xã hội cần chữ “tin” thôi,
Không tin chẳng thể cùng người hợp tác.
Không tin, mọi việc đều khác,
Mỗi điều nhỏ cũng phải cần kiểm tra.
Nhưng tin không có nghĩa là,
Nhắm mắt trao hết tài gia của mình.
Niềm tin cần có lý tình,
Có thêm kiểm chứng để gìn giữ nhau.
Gia đình dạy trẻ từ đầu,
Biết rằng nói thật không đau bằng che.
Nếu khi mắc lỗi được nghe,
Trẻ càng can đảm sửa về điều sai.
Người làm lãnh đạo cũng cần,
Tạo môi trường để mọi phần nói ra.
Đừng làm người dưới sợ ta,
Rồi ai cũng giấu vấn đề trong lòng.
Một điều che giấu âm thầm,
Có khi lớn mãi thành mầm họa sau.
Sự thật dù có đớn đau,
Còn hơn gian dối kéo nhau xuống chìm.
Người trung thực chẳng phải người,
Chưa từng mắc lỗi giữa đời gian nan.
Mà khi nhận lỗi rõ ràng,
Biết mình sai ở đâu càng sửa hơn.
Dối gian có thể thắng nhanh,
Nhưng thường phải trả bằng danh dự mình.
Sự thật đôi lúc lặng thinh,
Nhưng càng qua tháng càng sinh giá trị.
Đừng nghi ngờ cả nhân sinh,
Cũng đừng tin hết những gì người trao.
Hãy nhìn hành động trước sau,
Thời gian sẽ nói người nào thật tâm.
Biết tin nhưng phải tỉnh tâm,
Biết thương nhưng phải giữ phần giới hạn.
Biết tha thứ, biết bao dung,
Nhưng đừng dung túng những điều dối gian.
Cuộc đời có lúc phũ phàng,
Sự thật chẳng phải luôn mang ngọt ngào.
Nhưng người dám sống thật nào,
Thường tìm được chỗ dựa vào lòng tin.
Dối gian có thể che mình,
Nhưng không che nổi bình minh sự đời.
Sống sao giữ được lòng người,
Giữ câu chân thật cho đời bình an.