HNI 18-8
BÀI THƠ CHƯƠNG 28: SỰ TÀN NHẪN VÀ LÒNG NGƯỜI
Có ai sinh ra muốn tàn,
Hay do giông bão phủ ngang cuộc đời?
Một người vốn sống giữa người,
Vì đâu có lúc thành người lạnh tâm?
Nỗi đau gieo hạt âm thầm,
Nỗi sợ khiến bước chân lầm đường đi.
Khi lòng chỉ nghĩ hiểm nguy,
Con người dễ chọn những gì bảo thân.
Có khi vì một chữ “thù”,
Mà quên đối diện cũng là con người.
Có khi vì tiếng gọi đời,
Mà theo đám đông đánh rơi chính mình.
Quyền cao nếu thiếu công minh,
Dễ làm con người tưởng mình hơn ai.
Có quyền mà chẳng biết sai,
Dễ đem sức mạnh đổi thay lòng người.
Một câu “mệnh lệnh” mà thôi,
Có khi biến kẻ hiền lành thành đau.
Nếu không suy xét trước sau,
Con người đánh mất lẽ nào trong tim.
Tàn nhẫn chẳng đến bất thình,
Nó thường bắt đầu từ nhìn khác nhau.
Từ câu phân biệt trước sau,
Từ khi xem kẻ đối đầu thấp hơn.
Khi lòng chẳng biết thương người,
Nỗi đau của họ nhẹ vơi trong mình.
Khi ta dựng một bức thành,
“Ta” và “người khác” trở thành cách xa.
Nhưng dù giông bão đi qua,
Con người vẫn có quyền mà chọn thôi.
Có thể giận dữ một đời,
Nhưng không nhất thiết làm người tổn thương.
Có quyền vẫn giữ khiêm nhường,
Có đau vẫn chọn con đường bao dung.
Có khi đứng giữa đám đông,
Vẫn nghe tiếng nói trong lòng của ta.
Công bằng chẳng phải trả thù,
Mà là bảo vệ điều dù đúng sai.
Trách người không phải hạ ai,
Phạt người không phải đem vài hận riêng.
Muốn ngăn tàn nhẫn trước tiên,
Hãy nhìn con người bằng niềm cảm thông.
Đừng vì khác biệt màu lòng,
Mà quên họ cũng có dòng lệ rơi.
Một người có thể lầm đời,
Nhưng còn cơ hội để rồi đổi thay.
Một người từng bước qua sai,
Vẫn cần trách nhiệm, vẫn ngày sửa sai.
Đừng để quyền lực trong tay,
Biến mình thành kẻ chẳng hay thương người.
Đừng vì thắng một cuộc đời,
Mà đem nhân tính đánh rơi giữa đường.
Sau cùng, giữa những đau thương,
Điều làm người vẫn là thương lấy người.
Biết dừng trước một nỗi đau,
Biết không làm ác dù đau trong lòng.
Tàn nhẫn có thể trong lòng,
Nhưng người có quyền chọn dòng thiện tâm.
Giữa đời giông bão âm thầm,
Giữ lòng nhân ái chính