HNI 19-8
BÀI THƠ CHƯƠNG 31: LÒNG TỐT
Con người chẳng chỉ vì mình,
Mà còn biết sống nghĩa tình vì nhau.
Giữa đời lắm nỗi thương đau,
Một bàn tay nhỏ cũng trao ấm lòng.
Có người chẳng có bạc vàng,
Nhưng đem hơi ấm sẻ san cho người.
Có người chỉ một nụ cười,
Mà làm dịu lại một đời đắng cay.
Lòng tốt chẳng ở đâu xa,
Nằm trong cách sống mỗi ngày của ta.
Một lời hỏi thăm người già,
Một câu an ủi khi ai buồn lòng.
Có người gặp kẻ long đong,
Dừng chân giúp đỡ giữa dòng người qua.
Không cần ai biết tên ta,
Không cần nhận lại món quà nào đâu.
Có người thức trắng đêm thâu,
Chăm người bệnh giữa những đau đớn đời.
Có người dành cả tuổi đời,
Để gieo con chữ cho người tương lai.
Lòng tốt chẳng phải yếu mềm,
Mà là sức mạnh vượt lên chính mình.
Biết thương nhưng vẫn công minh,
Biết cho nhưng vẫn giữ gìn nguyên tắc.
Không phải cứ cho thật nhiều,
Mới là tử tế, mới yêu thương người.
Đôi khi chỉ một lời thôi,
Đúng khi người khác chơi vơi giữa đời.
Một người biết sống vì người,
Không làm thế giới đổi dời ngay đâu.
Nhưng từ một việc nhỏ đầu,
Có thể gieo tiếp nhịp cầu yêu thương.
Người được giúp giữa đoạn đường,
Ngày mai có thể lại thương một người.
Một vòng tử tế nối đời,
Từ người này đến muôn người về sau.
Có khi chẳng biết vì đâu,
Một người xa lạ giúp nhau tận tình.
Bởi trong sâu thẳm lòng mình,
Con người vẫn có chữ “tình” quý thay.
Lòng tham có thể kéo người,
Về nơi ích kỷ, chỉ đời riêng ta.
Nhưng lòng nhân ái chan hòa,
Lại đưa con người bước qua chính mình.
Biết thương người, biết hy sinh,
Nhưng không đánh mất chính mình là hay.
Giúp người bằng sức hôm nay,
Để mai còn sức dựng xây cuộc đời.
Lòng tốt cần có trí thôi,
Cho đi đúng chỗ, đúng người, đúng khi.
Đừng vì thương cảm nhất thời,
Mà trao tất cả để rồi tổn thương.
Tử tế không phải nhắm nhường,
Không phải cúi xuống trước người sai đâu.
Mà là giữ được trước sau,
Một lòng nhân ái, một màu công minh.
Khi ta biết sống chân tình,
Niềm tin sẽ đến, nghĩa tình sẽ theo.
Người thương người, người nâng nhau,
Cộng đồng từ đó thêm giàu niềm tin.
Một đời chẳng cần lung linh,
Chỉ cần để lại chút tình cho nhau.
Mai này tóc bạc mái đầu,
Nhớ về những lúc mình trao nghĩa người.
Bởi điều quý nhất trên đời,
Không luôn nằm ở tiền người đang mang.
Mà trong những lúc gian nan