HNI 20-8
BÀI THƠ CHƯƠNG 32: LÒNG TRẮC ẨN
Giữa đời bao nỗi đắng cay,
Có người lặng lẽ đưa tay giúp người.
Chẳng cần ai biết tên thôi,
Chỉ mong vơi bớt một đời khổ đau.
Trắc ẩn bắt đầu từ đâu?
Từ khi ta biết nhìn nhau bằng tình.
Thấy người rơi giữa lặng thinh,
Mà lòng chẳng thể làm thinh bước qua.
Một người nghèo khó trước nhà,
Một em bé nhỏ lệ nhòa mắt trong.
Một người lạc giữa mùa đông,
Một người thất bại chất chồng nỗi đau.
Nếu ta chỉ đứng nhìn nhau,
Thì bao khoảng cách càng sâu giữa đời.
Nhưng khi biết bước lại gần,
Một bàn tay nhỏ có phần đổi thay.
Không cần phải cứu thế gian,
Chỉ cần giúp được một người hôm nay.
Một lời an ủi đúng lúc,
Có khi cứu được một ngày chơi vơi.
Trắc ẩn chẳng phải mềm lòng,
Cũng không có nghĩa dung thông mọi điều.
Biết thương nhưng vẫn phân minh,
Biết tha nhưng chẳng quên mình đúng sai.
Có người cần một bàn tay,
Có người cần một cơ hội đứng lên.
Có người cần một niềm tin,
Để rồi tự bước qua nghìn khó khăn.
Cho người chẳng chỉ tiền vàng,
Cho người kiến thức, cho người niềm tin.
Dạy người tự đứng vững mình,
Đó là giúp đỡ lâu bền hơn trao.
Một cây xanh giữa trời cao,
Che người dưới nắng, chẳng cầu trả ơn.
Một dòng sông chảy về nguồn,
Mang theo sự sống cho muôn cánh đồng.
Con người cũng vậy trong lòng,
Biết cho đi để cộng đồng đẹp hơn.
Một người biết sống vì người,
Có thể gieo hạt cho đời mai sau.
Gia đình cần biết thương nhau,
Cha nghe con trẻ, con nào hiểu cha.
Vợ chồng biết sẻ chia ra,
Đừng đem mệt mỏi làm đau người gần.
Ngoài kia xã hội rất cần,
Những người biết sống có phần trách nhau.
Không ai mạnh mãi đâu nào,
Hôm nay người khác, mai sau có mình.
Khi đời gặp bước điêu linh,
Ai cũng mong có một tình đỡ nâng.
Một lời tử tế giữa đường,
Có khi sưởi ấm tâm hồn lạnh căm.
Đừng nhìn người chỉ lỗi lầm,
Hãy nhìn cả những tháng năm phía sau.
Hiểu người không phải dung nhau,
Mà là nhìn rộng trước sau một đời.
Trắc ẩn làm đẹp lòng người,
Làm cho xã hội bớt vơi lạnh lùng.
Khi người biết sống bao dung,
Niềm tin từ đó vun cùng niềm tin.
Công nghệ dù có thông minh,
Cũng không thay thế trái tim con người.
Máy có thể biết muôn điều,
Nhưng thương người vẫn là điều thuộc ta.
Mai này thế giới đổi thay,
AI mạnh mẽ, tháng ngày rất nhanh.
Xin đừng đánh mất lòng mình,
Đừng quên phía trước cũng là con người.
Trắc ẩn chẳng ở đâu xa,
Nằm trong ánh mắt nhìn qua nỗi buồn.
Biết đau trước nỗi đau người,
Biết đưa tay giúp — cuộc đời đẹp hơn.