HNI 20/8/2026:

BÀI THƠ CHƯƠNG 35: CON NGƯỜI CÓ THỂ THAY ĐỔI

Con người đâu phải đá vàng,

Mà sinh ra đã định sẵn một đời.

Hôm nay có thể chơi vơi,

Ngày mai vẫn có thể vươn đứng mình.

Có người từng sống lặng thinh,

Sau bao giông gió biết mình mạnh hơn.

Có người từng rất giận hờn,

Qua bao trải nghiệm biết thương người đời.

Có người từng bước sai rồi,

Biết quay trở lại, làm người tốt hơn.

Có người từ những mất còn,

Học thêm trân trọng những gì quanh ta.

Hoàn cảnh có thể đẩy đưa,

Nhưng không quyết định con người cuối cùng.

Giáo dục gieo những mầm chung,

Trải qua năm tháng nảy vùng nhận thức.

Một lần thất bại đau đớn,

Có người buông bỏ, có người đứng lên.

Cùng đi qua một ưu phiền,

Nhưng hai cách nghĩ tạo nên hai người.

Thay đổi chẳng phải xa xôi,

Bắt đầu từ chính những điều nhỏ thôi.

Biết dừng trước một cơn giận,

Biết nghe trước lúc phán người khác sai.

Biết mình còn những thiếu sai,

Biết xin lỗi, biết sửa sai từng ngày.

Một hôm tốt hơn hôm nay,

Một năm nhìn lại đã thay đổi nhiều.

Đừng mong biến hóa thật nhiều,

Chỉ cần tiến bộ, chẳng điều gì xa.

Đừng vì một lỗi hôm qua,

Mà đem quá khứ khóa ta suốt đời.

Con người có thể đổi đời,

Nếu dám thay đổi chính người trong ta.

Không ai hoàn hảo đâu mà,

Nhưng ai cũng có thể là tốt hơn.

 

Bản chất là điểm khởi đầu,

Không phải bản án đóng vào cuộc đời.

Hoàn cảnh có thể chơi vơi,

Nhưng ta vẫn chọn hướng đời mình đi.

 

Một ngày gieo một điều gì,

Một ngày sửa một thói quen chưa lành.

Thời gian sẽ giúp trưởng thành,

Những điều nhỏ bé hóa thành lớn lao.

 

Có khi chẳng phải đổi nào,

Mà là học cách hiểu sâu chính mình.

Biết đâu trong những lặng thinh,

Ta tìm thấy được hành trình đổi thay.

Con người thay đổi từng ngày,

Bởi bao trải nghiệm đong đầy tháng năm.

Nếu còn biết sửa chính tâm,

Thì còn cơ hội âm thầm tốt hơn.

Đừng hỏi mình đã từng sai,

Hãy hỏi ngày mới mình làm gì đây.

Bởi đời không quyết định thay,

Chính ta viết tiếp những ngày của ta.