HNI 20-8

🌿 BÀI THƠ CHƯƠNG 37: NGHỆ THUẬT XÂY DỰNG NIỀM TIN

 

Niềm tin chẳng phải vàng ròng,

Không cầm, không nắm, nhưng mong được bền.

Muốn xây phải giữ lời thề,

Muốn tin phải sống cận kề thật tâm.

 

Lời hay chưa đủ âm thầm,

Hành vi mới chính là tầm niềm tin.

Một lần giữ trọn chữ “tin”,

Là thêm một nhịp nối mình với nhau.

 

Nói gì thì phải làm sao,

Đừng đem lời hứa đổi trao dễ dàng.

Nếu không thực hiện được ngang,

Hãy thành thật nói, đừng mang dối lừa.

 

Niềm tin như mái nhà xưa,

Từng viên gạch nhỏ sớm trưa dựng thành.

Một lần gian dối không lành,

Có khi làm đổ cả thành niềm tin.

 

Trong đời, ai cũng có mình,

Có quyền lợi, có hành trình riêng tư.

Nhưng người đáng quý nhất ư,

Là người biết giữ chữ “từ” với nhau.

 

Làm ăn muốn được bền lâu,

Không chỉ lợi nhuận đứng đầu tính toan.

Khách hàng cần được rõ ràng,

Đối tác cần giữ chữ vàng thủy chung.

 

Lãnh đạo muốn có người cùng,

Trước tiên phải biết giữ lòng anh em.

Khi vui chia sẻ thành công,

Khi buồn đứng trước, khi không đổ người.

 

Gia đình cũng vậy trong đời,

Niềm tin là sợi dây người nối nhau.

Có khi chẳng cần nói nhiều,

Chỉ cần đúng hẹn, đúng điều đã trao.

 

Nếu lỡ một bước sai nào,

Đừng tìm lý lẽ để vào biện minh.

Nhận sai, sửa lỗi chân tình,

Dùng hành động để phục sinh niềm tin.

 

Niềm tin không thể ép người,

Cũng không mua được bằng lời ngọt ngào.

Phải qua năm tháng dài lâu,

Mới thành tài sản quý nào mất đi.

 

Đừng dùng niềm tin để khi,

Lợi dụng người khác, kiếm gì cho ta.

Bởi khi lòng đã dối lừa,

Có xây trăm lớp cũng vừa đổ tan.

 

Hãy sống tử tế, đàng hoàng,

Minh bạch, trách nhiệm, rõ ràng trước sau.

Để khi người khác nhìn vào,

Không cần giải thích, vẫn trao chữ tình.

 

Niềm tin là vốn vô hình,

Nhưng làm nên sức mạnh mình hôm nay.

Ai gieo chân thật mỗi ngày,

Sẽ xây được những tháng ngày bền lâu.

 

Giữ niềm tin quý hơn giàu,

Bởi tiền mất có thể sau kiếm về.

Niềm tin một khi mất đi,

Có khi cả một đời chưa