HNI 21-8

🌿 BÀI THƠ CHƯƠNG 41: HÀNH TRÌNH CỦA HENRY LE

 

Một đời đi giữa nhân gian,

Mỗi người gặp gỡ, mỗi trang cuộc đời.

Quê hương nuôi dưỡng con người,

Cho ta ký ức, cho đời niềm tin.

 

Học hành mở cửa tâm mình,

Cho ta biết hỏi, biết nhìn sâu hơn.

Biết rằng cuộc sống muôn đường,

Không gì đơn giản như thường nghĩ đâu.

 

Công việc dạy những trước sau,

Dạy người trách nhiệm, dạy nhau giữ gìn.

Có khi được mất, hơn thua,

Mới nhìn rõ được lòng người thế nao.

 

Có người đứng trước gian lao,

Vẫn luôn tử tế, vẫn trao chân thành.

Có người khi có quyền hành,

Mới bộc lộ rõ lòng mình ra sao.

 

Có người thất bại hôm nào,

Nhưng rồi đứng dậy, bước vào tương lai.

Có người thành đạt rất nhanh,

Lại càng khiêm tốn, càng dành yêu thương.

 

Mỗi người một nẻo con đường,

Mỗi người một chuyện vui buồn đã qua.

Muốn hiểu một người thật thà,

Đừng nhìn một thoáng rồi mà phán ngay.

 

Hãy nhìn phía trước, phía sau,

Nhìn điều họ trải, nhìn vào hoàn cảnh.

Nhìn khi lợi ích đặt bên,

Nhìn khi gian khó, xem người chọn chi.

 

Con người đâu chỉ đúng, sai,

Trong ta có cả đắng cay, ngọt ngào.

Có khi ích kỷ, tự hào,

Có khi hy sinh chẳng màng lợi riêng.

 

Có khi giận dữ, muộn phiền,

Có khi tha thứ, dịu hiền bao dung.

Một người có thể vô cùng

Khác nhau trong những tận cùng cảnh duyên.

 

Hiểu người cũng phải hiểu mình,

Bởi ta cũng có những phần giống nhau.

Cũng từng sợ hãi, khổ đau,

Cũng từng mong được người trao niềm tin.

 

Cũng từng muốn được công nhận,

Cũng từng so sánh, cũng từng hơn thua.

Nhìn mình trước lúc trách người,

Là bài học lớn giữa đời nhân sinh.

 

Đừng vì một lỗi lầm xưa,

Mà cho rằng họ chẳng vừa đổi thay.

Con người có thể từng sai,

Nhưng còn cơ hội sửa sai mỗi ngày.

 

Một lần thất bại không là

Dấu chấm cuối của đời ta bao giờ.

Một lần tổn thương cũng chờ

Cho ta trưởng thành, biết thương chính mình.

 

Quê hương, bè bạn, gia đình,

Thầy cô, công việc, hành trình gian nan,

Tất cả góp một phần sang

Để nên tư tưởng, nên trang cuộc đời.

 

Hiểu người chẳng phải để rồi

Đem người phân loại tốt, tồi, thấp cao.

Hiểu người để biết thương nhau,

Biết nhìn sâu sắc trước bao phận người.

 

Và rồi sau mỗi cuộc đời,

Ta quay trở lại với người trong ta.

Hiểu người là một đường xa,

Nhưng đi đến cuối lại là hiểu mình.

 

Đời người là những hành trình,

Mỗi người một chuyện, mỗi mình một đau.