HNI 21/8/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 45: TUYÊN NGÔN VỀ BẢN CHẤT CON NGƯỜI
Hiểu mình – hiểu người – cùng nhau dựng tương lai
Con người giữa cuộc đời,
Có vui, có khổ, có lời đúng sai.
Có khi mạnh mẽ, tài ba,
Có khi yếu đuối, xót xa một đời.
Trong ta có cả nụ cười,
Có tham, có muốn, có người thiện tâm.
Có khi ích kỷ âm thầm,
Có khi hy sinh chẳng cần người hay.
Muốn đi thật vững đường dài,
Trước tiên phải hiểu chính ai trong mình.
Hiểu từng nỗi sợ, niềm tin,
Hiểu điều ta muốn, hiểu mình vì sao.
Hiểu mình rồi mới hiểu nhau,
Biết người cũng có nỗi đau riêng mình.
Đừng vội phán xét một người,
Khi chưa nhìn hết cuộc đời phía sau.
Niềm tin chẳng phải lời trao,
Mà bằng hành động trước sau một lòng.
Nói rồi phải giữ lời trong,
Làm điều đã hứa, giữ lòng thủy chung.
Giá trị không chỉ tiền đồng,
Mà là những thứ ta không giữ riêng.
Một lời tử tế, bình yên,
Một người được giúp, một miền sáng lên.
Đường đời đâu thể đi riêng,
Muốn đi xa phải kết liên đồng hành.
Người tài, người giỏi, người nhanh,
Cùng nhau bổ sức tạo thành sức chung.
Không ai mạnh mãi một mình,
Không ai thành đạt nếu không có người.
Hợp tác để lớn cuộc đời,
Để cho sức nhỏ thành nơi lớn dần.
Rồi khi đã có thành công,
Xin đừng chỉ hỏi: “Ta còn được chi?”
Hãy nhìn phía trước mà suy:
“Ta đem được gì giúp ích cho đời?”
Phụng sự chẳng phải xa vời,
Là khi ta sống cho người bên ta.
Là gieo một hạt thiện hòa,
Để mai cây lớn nở hoa cho người.
Sau cùng chẳng phải hơn thua,
Mà là cùng bước, cùng vừa lớn lên.
Mình vui, người cũng được nên,
Cộng đồng phát triển, bình yên mỗi nhà.
Con người chẳng chỉ tốt – tà,
Chẳng ai chỉ có một là tính riêng.
Trong ta có tối, có miền
Ánh sáng vẫn đợi một niềm thức tâm.
Hiểu người để bớt âm thầm
Phán xét, trách móc, lỗi lầm của nhau.
Hiểu mình để biết trước sau,
Biết đâu là đúng, đâu vào đường sai.
Nếu đời chỉ có một ngày,
Hãy gieo tử tế hôm nay cho người.
Nếu đời còn cả một đời,
Hãy cùng xây dựng một trời tương lai.
Hiểu mình để sống đúng hơn,
Hiểu người để biết yêu thương con người.
Tạo niềm tin, tạo nụ cười,
Tạo thêm giá trị cho đời đẹp hơn.
Hợp tác để bước vững hơn,
Phụng sự để thấy tâm hồn lớn ra.
Cùng nhau xây dựng mái nhà,
Một tương lai đẹp – chan hòa niềm tin.
Và rồi khi khép trang sách,
Điều còn lại chẳng phải câu văn.
Mà là một cách sống chân thành,
Biết mình, biết bạn, biết dành yêu thương.
Bản chất con người – muôn đường,
Không thể gói trọn trong thường một câu.
Nhưng nếu hiểu được chiều sâu,
Ta xây tương lai bắt đầu từ ta.
Hiểu mình – hiểu người – tin nhau,
Tạo ra giá trị – cùng nhau phụng đời.
Không ai đứng lại bên đời,
Cùng nhau phát triển – con người lớn lên.
«“Khi hiểu được con người,
Ta không chỉ hiểu cuộc đời,
Mà bắt đầu hiểu
Cách xây dựng tương lai.”»
— Henry Le
Lời kết “SÁCH TRẮNG: BẢN CHẤT CON NGƯỜI”