HNI 20/7
Bài thơ – Chương 2: Thay đổi là quy luật của vũ trụ
THAY ĐỔI – NHỊP THỞ CỦA VŨ TRỤ
Mặt trời thức gọi bình minh thức dậy,
Đêm lùi xa nhường ánh sáng lan tràn.
Dòng sông chảy chẳng một lần dừng lại,
Đó muôn đời là quy luật thời gian.
Lá non biếc rồi cũng thành lá úa,
Xuân qua rồi hạ lại đến thu sang.
Hoa rực rỡ rồi lặng thầm rơi cánh,
Để mùa sau lại nở giữa ngập tràn.
Núi vẫn đứng nhưng từng ngày đổi dạng,
Biển bạc đầu theo từng đợt sóng xô.
Mây vẫn bay trên bầu trời vô tận,
Gió chẳng bao giờ ngủ giữa hư vô.
Vũ trụ rộng không ngừng quay chuyển động,
Tinh tú xa vẫn xoay giữa ngân hà.
Không có gì đứng yên cùng năm tháng,
Chỉ đổi thay là mãi mãi không già.
Con người cũng bước theo dòng tạo hóa,
Lớn lên rồi tóc sẽ điểm màu sương.
Nếu tâm trí mãi ngủ quên quá khứ,
Ngày mai nào còn rộng lối yêu thương.
Có kẻ giữ chiếc bóng mình năm cũ,
Sợ đổi thay nên lạc giữa cuộc đời.
Có người dám vượt ngàn cơn giông tố,
Nên tương lai rực sáng phía chân trời.
AI đến như cơn sóng mùa thế kỷ,
Chuyển đổi số mở cánh cửa ngày mai.
Ai học hỏi sẽ làm chủ vận mệnh,
Ai chần chừ sẽ tụt lại phía sau.
Đừng trách gió khi mùa đông kéo đến,
Đừng trách mưa khi đất đợi mầm xanh.
Điều đáng sợ không phải là thay đổi,
Mà là lòng từ chối bước trưởng thành.
Hãy như nước mềm nhưng luôn tiến bước,
Vượt ghềnh cao vẫn tìm lối ra khơi.
Hãy như hạt âm thầm trong lòng đất,
Đợi đúng mùa rồi hóa cánh rừng tươi.
Thay đổi chẳng phải đánh mất chính mình,
Mà hoàn thiện để ngày càng mạnh mẽ.
Giữ cội rễ nhưng dang tay đón gió,
Để cuộc đời luôn rộng mở đường đi.
Xin khắc ghi giữa hành trình nhân thế:
Vạn vật đổi thay nên đời còn tiếp nối,
Con người đổi thay nên tương lai được sinh ra.
Kẻ biết thích nghi sẽ làm chủ thời đại,
Người ngại đổi thay sẽ bị thời đại bỏ lại phía sau.
Thay đổi là quy luật của vũ trụ.
Thích nghi là trí tuệ của con người.
Hành động là con đường để tạo nên tương lai.