HNI 20/7
Bài thơ – Chương 7: Sợ thay đổi – Rào cản lớn nhất
NỖI SỢ LỚN NHẤT KHÔNG PHẢI LÀ THẤT BẠI
Có bức tường chẳng xây bằng đá núi,
Chẳng xi măng, chẳng gạch cũng chẳng vôi.
Nó vô hình nhưng ngăn bao khát vọng,
Giữ con người mãi đứng giữa lưng đồi.
Đó là nỗi sợ mang tên thay đổi,
Sợ bắt đầu, sợ vấp ngã, sợ đau.
Sợ đánh mất những điều mình đang có,
Nên tương lai đành bỏ lại phía sau.
Con chim nhỏ chẳng thể nào bay bổng,
Nếu suốt đời chỉ sợ gió, sợ mây.
Con thuyền lớn chẳng bao giờ ra biển,
Nếu mãi neo nơi bến cũ tháng ngày.
Không ai lớn lên từ vùng an toàn,
Không chiến thắng khi chưa từng thử sức.
Bài thơ – Chương 7: Sợ thay đổi – Rào cản lớn nhất
NỖI SỢ LỚN NHẤT KHÔNG PHẢI LÀ THẤT BẠI
Có bức tường chẳng xây bằng đá núi,
Chẳng xi măng, chẳng gạch cũng chẳng vôi.
Nó vô hình nhưng ngăn bao khát vọng,
Giữ con người mãi đứng giữa lưng đồi.
Đó là nỗi sợ mang tên thay đổi,
Sợ bắt đầu, sợ vấp ngã, sợ đau.
Sợ đánh mất những điều mình đang có,
Nên tương lai đành bỏ lại phía sau.
Con chim nhỏ chẳng thể nào bay bổng,
Nếu suốt đời chỉ sợ gió, sợ mây.
Con thuyền lớn chẳng bao giờ ra biển,
Nếu mãi neo nơi bến cũ tháng ngày.
Không ai lớn lên từ vùng an toàn,
Không chiến thắng khi chưa từng thử sức.
HNI 20/7
Bài thơ – Chương 7: Sợ thay đổi – Rào cản lớn nhất
NỖI SỢ LỚN NHẤT KHÔNG PHẢI LÀ THẤT BẠI
Có bức tường chẳng xây bằng đá núi,
Chẳng xi măng, chẳng gạch cũng chẳng vôi.
Nó vô hình nhưng ngăn bao khát vọng,
Giữ con người mãi đứng giữa lưng đồi.
Đó là nỗi sợ mang tên thay đổi,
Sợ bắt đầu, sợ vấp ngã, sợ đau.
Sợ đánh mất những điều mình đang có,
Nên tương lai đành bỏ lại phía sau.
Con chim nhỏ chẳng thể nào bay bổng,
Nếu suốt đời chỉ sợ gió, sợ mây.
Con thuyền lớn chẳng bao giờ ra biển,
Nếu mãi neo nơi bến cũ tháng ngày.
Không ai lớn lên từ vùng an toàn,
Không chiến thắng khi chưa từng thử sức.