HNI 16-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 14: KHU RỪNG TRĂM LOÀI

Trong khu rừng ấy, từng chiếc lá đều mang ký ức chữa lành

Gió đi ngang qua cũng mang theo mùi thuốc dịu dàng

Đất không chỉ nuôi cây mà nuôi cả hy vọng

Những hạt giống ngủ yên chờ ngày thức dậy

 

Một mầm xanh mọc lên là một lời hứa

Một khu vườn mở ra là một tương lai

Những cánh tay người nông dân chạm đất

Như chạm vào trái tim của hành tinh

Có loài cây chữa lành những cơn đau

Có loài cây xoa dịu những giấc ngủ

Có loài cây giữ lại tuổi trẻ

Có loài cây giữ lại nụ cười

Rừng không nói, nhưng rừng hiểu

Rừng không hứa, nhưng rừng giữ lời

Trăm loài cây như trăm người thầy

Đứng lặng im dạy con người sống chậm

Sáng sớm, sương đọng trên lá như giọt thuốc đầu ngày

Mặt trời chạm rừng như bàn tay thầy thuốc

Chim hót như lời cầu nguyện

Và đất thở ra mùi thơm của bình yên

Có cây mọc vì sức khỏe

Có cây mọc vì tình thương

Có cây mọc vì những đứa trẻ chưa từng biết đến thuốc đắt tiền

Có cây mọc vì những cụ già mong sống thêm vài mùa xuân

Một hạt giống rơi xuống đất

Mang theo giấc mơ của cả nhân loại

Một khu rừng lớn dần theo năm tháng

Mang theo hy vọng của cả thế hệ

Trăm loài cây, trăm câu chuyện

Trăm mùi hương, trăm phép màu

Mỗi chiếc lá là một bản nhạc nhỏ

Mỗi cành cây là một lời cầu nguyện xanh

Rừng không thuộc về riêng ai

Rừng thuộc về những trái tim biết ơn

Và ngày mai, khi con người tìm lại thiên nhiên

Họ sẽ tìm thấy chính mình trong khu rừng ấy.