HNI 16-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 15: HẠT GIỐNG CỦA NGÀY MAI

Có những khu rừng từng hát bằng hương thuốc

Có những con suối từng chảy bằng niềm tin

Có những bài thuốc được truyền qua bếp lửa

Như lời thì thầm của tổ tiên gửi lại cho mình

Nhưng một ngày rừng bỗng im lặng

Những gốc cây trơ trọi đứng nhìn trời

Những hạt giống ngủ quên trong ký ức

Chờ một bàn tay đánh thức cuộc đời

Con người đã đi quá xa khỏi rừng

Mang theo những ước mơ đầy vội vã

Đổi màu xanh lấy những thành phố

Đổi hương cây lấy khói bụi xa lạ

Đến khi bệnh tật trở thành câu hỏi

Ta mới quay về tìm lá, tìm hoa

Mới nhớ ra rừng từng là bệnh viện

Của nhân gian từ thuở rất xa xưa

Một hạt giống nằm yên trong đất

Nhỏ bé như một giấc mơ thầm

Nhưng trong im lặng của lòng đất

Nó giữ cả một khu rừng trăm năm

Ai sẽ giữ hạt giống hôm nay

Nếu không phải chúng ta lúc này

Ai sẽ trồng những cánh rừng mới

Nếu ta chỉ biết nhận và vay

Hãy gieo xuống một niềm hy vọng

Dù chỉ là một mầm xanh thôi

Rồi mai đây khi rừng thức giấc

Trái đất sẽ mỉm cười cùng người

Có những người lặng lẽ giữ giống

Như giữ lửa trong đêm mịt mùng

Họ hiểu từng mầm cây bé nhỏ

Là tương lai của cả đại dương

Vườn ươm không chỉ là đất và nước

Mà là nơi giấc mơ bắt đầu

Nơi hạt giống học cách mở mắt

Và tin vào ánh sáng rất lâu

Từng chiếc lá là một lời hứa

Từng thân cây là một bản ca

Từng khu rừng là một lời thề nguyện

Giữ hành tinh này xanh mãi không xa

Một ngày kia khi con cháu hỏi

Vì sao rừng vẫn hát trên đồi

Ta có thể mỉm cười trả lời khẽ

Vì chúng ta đã trồng nó từ hôm nay rồi

Giữ hạt giống là giữ tương lai

Giữ cánh rừng là giữ con người

Giữ thiên nhiên là giữ sự sống

Giữ ngày mai trong từng nụ cười

Và khi hoàng hôn rơi xuống chậm

Trên khu rừng vừa mới sinh ra

Ta sẽ nghe trái tim mình nói

Cảm ơn vì đã bắt đầu từ một hạt mầm thôi