Trong bất cứ xã hội nào, tập thể hay tổ chức nào cũng vậy, luôn tồn tại ở nhiều dạng khác nhau: có người thiện, cũng có người còn nhiều thiếu sót; Có người sống tốt đẹp, cũng có người vẫn còn kẹt trong tham – sân – si. Điều đó khó tránh, bởi con người vẫn đang trôi lăn trong vòng sinh tử từ vô thủy. Vì vậy, người học Phật nên lấy Giáo pháp làm tiêu đề để quán chiếu và thực hành, thay vì chỉ nhìn vào một vài cá nhân rồi ngâm vàng đưa ra kết luận và đánh mất niềm tin của mình.
Chánh Pháp được duy trì bởi những người thành sống và hành động theo con đường lành mà Đức Phật đã chỉ dạy, chứ không phải bởi ý niệm rằng tất cả những người trong Tăng đoàn đều hoàn hảo hay đều là cấp bậc thánh. Chúng ta cần hiểu rằng Giáo pháp và hành vi của từng cá nhân không phải là một. Chánh Pháp tồn tại nhờ sự thực hành chân chánh, chứ không nhờ vào hình ảnh bên ngoài hay những lời nói hoa mỹ.
Tăng đoàn cũng là những người đang trên đường tu tập, nên trong đó có người đã trưởng thành trong đạo hạnh, cũng có người vẫn đang từng bước rèn luyện và chuyển hóa. Có người đang tận hưởng lòng hiếu khách và làm đẹp con đường tu, nhưng cũng có những cá nhân lại làm tổn hại đến hình ảnh của con đường ấy, tùy theo nghiệp lực và sự thực của mỗi người.
Vì vậy, người học Phật có lẽ nên ghi nhớ ba điều:
- Đừng đặt con người vào vị trí lý tưởng tuyệt đối.
- Đừng vì sai lầm của một vài cá nhân mà đánh mất niềm tin nơi Chánh Pháp.
- Hãy nhìn vào giá trị của con đường và những người thực sự sống phù hợp với con đường đó.
Giữa những ồn ào và náo động của cuộc đời, vẫn luôn có những vị thánh tăng yên tĩnh tu tập, và những bậc hiền tăng âm thầm thầm giữ ánh sáng của Chánh Pháp. Vì thế, chúng tôi tin rằng trong Tăng đoàn vẫn có những vị đã được chứng minh là Thánh quả, vẫn có những vị đang tồn tại đúng với Giáo pháp. Chính những con người ấy đang tĩnh lặng giữ cho Chánh Pháp tiếp tục hiện hữu giữa đời.
Do đó, không cần những điều bên ngoài hay những sai lầm cá nhân mà đánh mất niềm tin nơi con đường tâm linh mà mình đã gắn bó bao năm nay.
Trích đoạn Pháp Ngữ của Sư ông Thượng Như Hạ Điển:
"Đạo vốn như như, Yên tĩnh như một cây đại thụ giữa trời đất. Từ một nguồn sâu xa mà mọc ra muôn cành nhánh. Mỗi nhánh là một con đường phương tiện của Phật pháp.
Nhánh nào còn hút được nhựa sống từ gốc rễ chanh pháp thì tự nhiên xanh tươi, hoa lá, mịn hoa. Bất cứ nguồn gốc nào cũng sẽ dần dần khô đi. Không cần thiết phải siết chặt, theo pháp luật vận hành có thể, nó cũng sẽ tự động gió mùa theo thời gian.
Cội vẫn đứng yên đó. Chỉ người học đạo cần phải nhớ quay về gốc."