HIN 19-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 43: NHỮNG PHÒNG THÍ NGHIỆM KHÔNG BIÊN GIỚI
Một chiếc lá rơi ở phương Đông
Được nâng lên dưới kính hiển vi phương Tây
Giữa hai khoảnh khắc tưởng chừng xa lạ
Khoa học đã nối một cây cầu vô hình
Bản đồ thế giới mở ra trên màn hình xanh
Những chấm sáng nhấp nháy khắp hành tinh
Mỗi chấm là một phòng thí nghiệm
Mỗi phòng là một giấc mơ chữa lành
Tiếng gõ bàn phím thay cho tiếng bước chân
Những cuộc họp diễn ra qua ánh sáng
Khoảng cách nghìn dặm tan biến
Khi tri thức tìm thấy đường đi
Một nhà khoa học thức dậy khi người khác ngủ
Đêm và ngày hòa vào cùng một nhịp
Hành tinh quay tròn không nghỉ
Và nghiên cứu cũng không dừng
Một loài cây được gọi bằng nhiều ngôn ngữ
Nhưng mang chung một hy vọng
Những trang tài liệu chuyển qua đại dương
Như cánh chim bay không mỏi
Từ rừng sâu đến phòng thí nghiệm trắng
Từ kinh nghiệm cổ xưa đến dữ liệu số
Quá khứ và tương lai nắm tay nhau
Trong hành trình tìm kiếm sự sống
Không còn câu hỏi thuộc về riêng ai
Không còn phát hiện nằm trong im lặng
Mỗi khám phá là ngọn lửa nhỏ
Được truyền đi khắp địa cầu
Một giọt tinh dầu được gửi đi xa
Mang theo câu chuyện của đất
Mang theo lời thì thầm của rễ
Mang theo ký ức của rừng
Những nhà khoa học chưa từng gặp mặt
Vẫn gọi nhau bằng niềm tin
Bởi họ hiểu một điều giản dị
Sức khỏe là ngôn ngữ chung của nhân loại
Khi một phương thuốc được hoàn thành
Niềm vui lan qua nhiều múi giờ
Một nụ cười nở ra ở nơi này
Được đáp lại bằng ánh mắt nơi kia
Những phòng thí nghiệm không còn cô độc
Chúng trở thành những ngọn hải đăng
Soi sáng con đường của hy vọng
Giữa đại dương bệnh tật mênh mông
Và khi nhìn từ bầu trời đêm
Những ánh đèn vẫn chưa tắt
Nhân loại sẽ biết rằng đâu đó
Có những trái tim đang cùng thức vì sự sống.