HNI 19-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 44: NHỮNG HẠT GIỐNG BAY QUA BIÊN GIỚI

 

Một ngôi làng nhỏ mở cửa bình minh

Gửi lời chào ra khắp chân trời

Từ thung lũng yên bình của ngày hôm qua

Một giấc mơ bắt đầu học cách bay xa

 

Gió mang hương dược liệu qua đại dương

Như những bức thư không cần địa chỉ

Chúng tìm đến những trái tim đang chờ

Những vùng đất đang khát khao hồi sinh

 

Một hạt giống rời khỏi khu rừng

Mang theo ký ức của đất mẹ

Đến những vùng trời chưa quen

Để học cách nảy mầm lần nữa

 

Những con người chưa từng gặp nhau

Cùng nghe chung một lời gọi

Rằng thế giới này cần thêm

Những nơi để con người chữa lành

Một ngôi làng mọc lên ở phương Bắc

Một ngôi làng thức giấc ở phương Nam

Những đốm sáng trên bản đồ xanh

Bắt đầu nối thành chòm sao hy vọng

Khoảng cách không còn là ranh giới

Biên giới không còn là bức tường

Chỉ còn những con đường mới

Được mở ra bằng niềm tin chung

Từ hạt giống thành khu vườn

Từ khu vườn thành cánh rừng

Từ cánh rừng thành hành tinh xanh

Được ôm ấp bởi bàn tay con người

Những chuyến bay không chở hàng hóa

Mà chở theo ước mơ dịu dàng

Những chuyến tàu không chở kim loại

Mà chở theo mầm sống tương lai

Mỗi vùng đất nhận một món quà

Là cơ hội để tái sinh

Là cơ hội để nhớ lại

Rằng thiên nhiên luôn là mái nhà

Và khi nhìn từ bầu trời cao

Những ngôi làng sáng lên trong đêm

Như hàng ngàn ngọn nến nhỏ

Đang thắp sáng tương lai chung

Một ngày nào đó, khắp hành tinh

Sẽ phủ đầy những khu vườn chữa lành

Và nhân loại sẽ mỉm cười nhận ra

Giấc mơ đã bay xa hơn tưởng tượng.