HNI 19-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 45: TUYÊN NGÔN CỦA VƯƠNG QUỐC DƯỢC LIỆU

Từ một hạt giống nhỏ trong lòng đất ẩm

Một giấc mơ lớn bắt đầu thức dậy

Gió mang theo hương lá qua miền ký ức

Đánh thức những khu rừng ngủ quên từ rất lâu

Con người từng chạy theo ánh đèn thành phố

Mà quên tiếng thì thầm của cỏ cây

Quên bàn tay dịu dàng của thiên nhiên

Đã từng chữa lành bao thế hệ

Hôm nay chúng ta quay về

Không phải để lùi lại quá khứ

Mà để bước tới tương lai

Bằng trí tuệ của đất trời

Mỗi chiếc lá là một lời hứa

Mỗi rễ cây là một dòng lịch sử

Mỗi bông hoa là một hy vọng

Đang mở ra giữa kỷ nguyên mới

Chúng ta không xây vương quốc bằng gạch đá

Chúng ta xây bằng tri thức và tình thương

Không có biên giới nào ngăn nổi

Một khu vườn đang lớn lên trong tim người

Những cánh đồng sẽ trở thành phòng thí nghiệm

Những ngôi làng trở thành học viện

Những người nông dân trở thành người bảo hộ sự sống

Những nhà khoa học trở thành người kể chuyện của thiên nhiên

Dược liệu không chỉ là cây thuốc

Đó là ký ức của Trái Đất

Là thư viện sống của thời gian

Là lời nhắn gửi từ tổ tiên

Một ngày nào đó trẻ em sẽ học

Tên của các loài cây như học bảng chữ cái

Và hiểu rằng sức khỏe

Bắt đầu từ sự tôn trọng thiên nhiên

Không còn nỗi sợ bệnh tật

Không còn sự cô đơn trong chữa lành

Chỉ còn những khu vườn xanh mướt

Nối dài qua mọi lục địa

Chúng ta cùng nhau gieo hạt

Cùng nhau chăm sóc

Cùng nhau chia sẻ

Cùng nhau chữa lành

Vương quốc này không có ngai vàng

Chỉ có những bàn tay đất

Không có chiến tranh

Chỉ có mùa vụ và mùa hoa

Một kỷ nguyên mới đang mở cửa

Và thế giới đang lắng nghe

Tiếng gọi từ những mầm xanh nhỏ bé

Nhưng mạnh hơn mọi giấc mơ cũ

Tuyên ngôn đã vang lên trong gió

Từ núi cao đến đại dương xa

Rằng con người và thiên nhiên

Sẽ lại bước đi cùng nhau

Và từ hôm nay

Một vương quốc không biên giới

Được sinh ra bằng niềm tin

Mang tên Vương Quốc Dược Liệu.