HNI 20-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 1: THẾ GIỚI BƯỚC VÀO MÙA TÓC BẠC

 

Ngày xưa tuổi già là câu chuyện hiếm

Một ngọn đèn leo lét cuối con đường dài

Hôm nay tóc bạc nở như mùa hoa trắng

Trên khắp hành tinh rộng lớn này

 

Thời gian không còn chạy vội

Nó ở lại lâu hơn trong từng hơi thở

Những con số tuổi thọ lặng lẽ tăng lên

Như mực nước biển dâng không ai nhận ra

 

Con người đã học cách chiến thắng bệnh tật

Nhưng chưa học cách sống vui khi về già

Chúng ta kéo dài những năm tháng

Mà quên kéo dài tiếng cười

 

Có những thành phố rực sáng ban đêm

Nhưng cửa sổ người già tắt sớm

Có những căn nhà đầy đủ tiện nghi

Nhưng thiếu tiếng gọi “về ăn cơm”

 

Sự cô đơn không có hình dạng

Nó ngồi bên chiếc ghế trống

Nó nằm trong bữa cơm một người

Nó lặng im trong chiếc điện thoại không reo

 

Thế giới trẻ từng chạy thật nhanh

Giờ bỗng chậm lại vì những bước chân run

Những bàn tay từng xây nên thành phố

Giờ tìm một nơi để nắm lấy yêu thương

 

Tháp dân số đảo chiều trong im lặng

Đỉnh cao tuổi tác ngày càng rộng thêm

Những mái đầu bạc trở thành đại dương

Mênh mông như ký ức của thời gian

 

Tuổi già không phải là lỗi của ai

Nó là món quà của khoa học và hy vọng

Nhưng món quà nào cũng cần chiếc hộp phù hợp

Và thế giới vẫn đang loay hoay tìm kiếm

 

Chúng ta đã học cách sống thật lâu

Nhưng chưa học cách sống thật đầy

Chúng ta đã kéo dài ngày tháng

Nhưng chưa kéo dài mùa xuân trong tim

 

Có lẽ tuổi già không cần thương hại

Chỉ cần một nơi để thuộc về

Một khu vườn có tiếng chim buổi sáng

Một băng ghế có người ngồi cạnh

 

Nếu cuộc đời là một cuốn sách dài

Tuổi già không nên là trang kết vội

Nó có thể là chương đẹp nhất

Khi con người hiểu thế nào là bình yên

Và từ những câu hỏi rất nhỏ

Một giấc mơ bắt đầu lớn lên

Giấc mơ về một nơi tuổi già mỉm cười

Giấc mơ về một mùa tóc bạc hạnh phúc