HNI 21-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 6: TUỔI GIÀ KHÔNG PHẢI LÀ ĐIỂM DỪNG

Có một ngày ta chợt hiểu

Tuổi già không phải là hoàng hôn

Nó chỉ là một buổi chiều khác

Của hành trình dài đã đi qua

Người ta từng nghĩ về tuổi già

Như một chiếc ghế nghỉ bên hiên

Nhìn thời gian trôi qua cửa sổ

Và chờ đợi một mùa kết thúc

Nhưng trái tim không biết nghỉ hưu

Ước mơ không biết nghỉ phép

Và niềm vui không biết tuổi tác

Chúng chỉ cần một nơi để nở

Không ai muốn sống để tồn tại

Ai cũng muốn sống để cảm nhận

Một buổi sáng có điều để mong

Một buổi tối có điều để nhớ

Tuổi già không cần thương hại

Chỉ cần cơ hội bắt đầu lại

Một sở thích mới vừa khám phá

Một người bạn mới vừa gặp hôm qua

Có những bản nhạc chưa từng học

Những cuốn sách chưa từng đọc

Những chuyến đi chưa từng đến

Những câu chuyện chưa từng kể

Cuộc đời không kết thúc ở sáu mươi

Hay bảy mươi, tám mươi năm tuổi

Nó chỉ đổi một chương mới

Chậm hơn nhưng sâu hơn

Một khu vườn cần nắng mỗi ngày

Một trái tim cần người mỗi ngày

Một cuộc sống cần ý nghĩa

Dù ở bất kỳ độ tuổi nào

Khi ta còn được gọi tên

Là khi ta còn thuộc về thế giới

Khi ta còn được chờ đợi

Là khi ta còn sống trọn vẹn

Tuổi già không phải chiếc bóng

Tuổi già là ngọn đèn dịu êm

Chiếu sáng bằng kinh nghiệm

Sưởi ấm bằng yêu thương

Chỉ cần có một cộng đồng

Một vòng tay không phán xét

Một nơi mỗi sáng thức dậy

Biết rằng mình vẫn cần thiết

Và rồi ta sẽ nhận ra

Cuộc đời không có đoạn cuối

Chỉ có những chương mới mở ra

Khi ta dám sống thêm lần nữa.