HNI 22-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 12: NHỮNG BƯỚC CHÂN ĐƯỢC CHỞ CHE

 

Có những bước chân chậm dần theo năm tháng

Nhưng không vì thế mà đáng sợ

Chỉ cần con đường đủ hiền

Và ngôi nhà đủ dịu dàng

 

Một bậc thềm thấp đi

Là một nỗi lo vơi bớt

Một tay vịn xuất hiện

Là thêm một niềm tin

 

Sàn nhà không trơn trượt

Như lời hứa thầm lặng

Rằng mỗi bước chân đi qua

Đều được giữ gìn

 

Ánh đèn bật sáng ban đêm

Không làm phiền giấc ngủ

Chỉ lặng lẽ dẫn đường

Cho những lần thức giấc

 

Cánh cửa mở rộng hơn

Cho chiếc xe lăn đi qua

Như vòng tay mở rộng

Đón sự tự do trở về

 

Phòng tắm không còn nguy hiểm

Nước rơi như bài hát nhỏ

Ghế ngồi chờ sẵn

Cho những phút nghỉ chân

 

Tay vịn đứng bên tường

Như người bạn lặng im

Không hỏi han nhiều lời

Chỉ sẵn sàng khi cần

 

Những hành lang đủ rộng

Cho bước chân không vội

Cho những buổi chiều đi dạo

Ngay trong chính ngôi nhà

 

Ngôi nhà không nói gì

Nhưng hiểu từng nỗi lo nhỏ

Hiểu những lần suýt ngã

Hiểu những phút chông chênh

 

Có một chiếc nút nhỏ

Nhưng chứa cả sự yên tâm

Một lần chạm rất nhẹ

Là có người ở bên

 

Sự an toàn không ồn ào

Không cần ai nhắc tới

Chỉ âm thầm hiện diện

Như hơi thở mỗi ngày

 

Và khi đêm buông xuống

Ngôi nhà vẫn thức cùng

Canh giấc ngủ bình yên

Cho những trái tim đã đi qua bão giông

Tuổi già không cần phép màu

Chỉ cần bớt đi nỗi sợ

Chỉ cần mỗi bước chân

Được chở che dịu dàng.