HNI 30-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 2: NHỮNG ĐỨA TRẺ LỚN LÊN TRONG IM LẶNG

 

Có những mái nhà đủ đầy

Mà sao vẫn thấy tháng ngày cô đơn

Cha mẹ bận rộn sớm hôm

Con ngồi trước cửa hoàng hôn một mình

 

Bữa cơm thiếu tiếng gia đình

Chỉ còn tivi lung linh góc nhà

Nụ cười rơi giữa chiều tà

Không ai nhận thấy con xa dần rồi

 

Có khi con muốn mở lời

Nhưng nhìn ánh mắt bận đời của cha

Mẹ còn công việc chưa xong

Câu hỏi nhỏ bỗng hoá dòng lặng im

 

Tuổi thơ như cánh chim chìm

Bay qua cửa sổ tìm tìm bầu trời

Bạn bè đông đúc khắp nơi

Mà sao vẫn thấy lẻ loi trong lòng

 

Đêm về ôm chiếc gối bông

Mong nghe tiếng kể chuyện không thành lời

Trái tim nhỏ giữa cuộc đời

Học cách giấu hết buồn vui riêng mình

 

Có ai biết những lặng thinh

Lớn lên từng chút trong tim trẻ thơ

Bề ngoài cười nói hồn nhiên

Bên trong sóng vỗ triền miên âm thầm

 

Ngày qua tháng lại âm thầm

Con quen với việc chẳng cần sẻ chia

Niềm vui cũng tự mang về

Nỗi buồn cũng tự vỗ về đêm khuya

 

Rồi khi năm tháng đi qua

Đứa trẻ bé nhỏ hoá ra người lớn

Mang theo ký ức cô đơn

Giữa đời vẫn thấy chông chênh vô cùng

 

Ước chi một buổi chiều đông

Có người lắng nghe nỗi lòng nhỏ thôi

Một lời hỏi thăm dịu dàng

Cũng làm sưởi ấm tháng ngày tuổi thơ

 

Vì con không cần mộng mơ

Chỉ cần cảm thấy được chờ được mong

Một vòng tay nhỏ thật gần

Cũng thành bến đỗ ấm lòng cả đời

 

Xin đừng để những cuộc đời

Lớn lên trong những khoảng trời lặng im

Để mai khi bước đi tìm

Tình yêu không phải lặng chìm trong mưa