HNI 30-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 5: VÒNG XOÁY KHÔNG AI MUỐN BƯỚC VÀO
Có những con đường rất dài
Bắt đầu từ bữa cơm ngày thiếu no
Từ căn nhà nhỏ co ro
Từ đôi dép mỏng qua bao tháng ngày
Tuổi thơ chưa kịp đong đầy
Đã nghe cuộc sống gọi mời mưu sinh
Bạn bè đến lớp bình minh
Còn em lặng lẽ một mình ngoài kia
Giấc mơ gấp lại sớm khuya
Bảng đen phấn trắng chỉ là ước mơ
Những ngày mưa nắng bơ vơ
Tập quen cuộc sống vật vờ phố đông
Khi trường lớp đã xa dần
Đường đời mở lối muôn phần chông gai
Người đi vội giữa tương lai
Còn em đứng lại giữa hai ngã đường
Một bên ánh sáng yêu thương
Một bên cám dỗ con đường ngắn hơn
Có khi chỉ một lần lỡ
Cả đời gánh lấy bão giông phía sau
Đâu ai sinh muốn khổ đau
Chỉ vì thiếu lối đi vào ngày mai
Chỉ vì không có một ai
Chỉ đường chỉ lối những ngày chênh vênh
Thế rồi vòng xoáy lênh đênh
Cuốn bao số phận mong manh giữa đời
Từ nghèo đói đến chơi vơi
Từ chơi vơi đến rơi vào lạc đường
Nếu ngày ấy có mái trường
Có người dẫn lối yêu thương kịp thời
Có bàn tay kéo em rồi
Có lời động viên giữa đời bão giông
Thì đâu vòng xoáy mênh mông
Lại quay mãi giữa cánh đồng nhân gian
Xin cho mỗi đứa trẻ ngoan
Có cơ hội bước sang một đời
Một bàn tay nhỏ giữa đời
Cũng có thể đổi tương lai muôn người