HNI 01-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 8: VÒNG TRÒN YÊU THƯƠNG KHÔNG DỨT
Một bàn tay trao bữa cơm
Ấm lòng em nhỏ một hôm thôi mà
Nhưng rồi ngày tháng trôi xa
Cơn mưa nghèo khó lại qua lối về
Một chiếc áo ấm mùa đông
Giữ em qua buốt giá trong một mùa
Nhưng khi gió lạnh năm sau
Ai còn đứng đó che đầu cho em
Lòng tốt giống ngọn nến đêm
Soi đường sáng giữa tối đen mịt mờ
Nhưng nếu gió lớn bất ngờ
Ngọn đèn bé nhỏ dễ mờ ánh nhanh
Cần xây ngôi nhà bình an
Cho ngọn nến cháy dịu dàng suốt đời
Không chỉ sáng một khoảnh khắc
Mà thành mặt trời ấm dài lâu
Một hạt giống gieo hôm nay
Mai kia thành rừng xanh đầy bóng cây
Một em bé được nâng đỡ
Mai thành điểm tựa cho đời sau
Từ vòng tay của hôm qua
Lớn lên em lại mở ra vòng tròn
Người từng được nhận yêu thương
Sẽ mang yêu thương trao người phía sau
Dòng sông chảy mãi không ngừng
Nhờ nguồn nước đến từ rừng xa xôi
Tình người cũng thế mà thôi
Càng trao đi lại càng thêm dạt dào
Đừng chỉ cứu một ngày thôi
Hãy cùng giữ cả cuộc đời an nhiên
Đừng chỉ thắp một ngọn đèn
Hãy xây mặt trời rạng ngời tương lai
Vòng tròn cứ thế xoay hoài
Người đi trước dắt ngày mai bước cùng
Từ em bé nhỏ hôm nào
Lớn lên em trở thành cầu yêu thương
Một hành trình rất dài lâu
Bắt đầu từ những nhịp cầu hôm nay
Yêu thương khi có hệ sinh
Sẽ thành dòng chảy xanh dài muôn năm