HNI 01-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 9; NGÔI LÀNG ĐƯỢC SINH RA TỪ TRÁI TIM

 

Có một câu hỏi rất nhỏ

Lớn dần theo tháng theo năm

Nếu mọi trẻ thơ được yêu

Thế giới sẽ đổi khác chăng

 

Một ánh nhìn nơi góc phố

Một giấc ngủ giữa trời mưa

Một bàn chân trần lặng lẽ

Đã làm tim người day dứt

 

Có những đêm dài trăn trở

Không thể quay lưng được nữa

Vì phía sau ánh đèn kia

Là tuổi thơ đang chờ đợi

 

Thế rồi một giấc mơ nở

Từ giọt nước mắt lặng thầm

Một ngôi làng được vẽ nên

Bằng những trái tim đồng điệu

 

Không chỉ là mái nhà nhỏ

Không chỉ là bữa cơm no

Mà là nơi tuổi thơ lớn

Giữa tình người và hy vọng

 

Ở đó tiếng cười vang mãi

Ở đó giấc mơ thành hình

Ở đó mỗi ngày thức dậy

Đều nghe tương lai gọi tên

 

Một viên gạch đặt xuống đất

Một hạt mầm gieo vào xanh

Một bàn tay trao yêu thương

Là thêm một ngày khởi đầu

 

Ngôi làng sinh ra như thế

Không từ phép màu xa xôi

Chỉ từ lòng người tin tưởng

Rằng tình yêu đủ đổi đời

 

Rồi mai ngôi làng lớn lên

Như cây lan ra muôn hướng

Từ một hạt mầm ban đầu

Thành khu rừng đầy ánh sáng

Và khi em cười hạnh phúc

Là sứ mệnh đã bắt đầu