HNI 02-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 19: NGÔI LÀNG BẮT ĐẦU TỪ YÊU THƯƠNG

 

Có một bản vẽ rất lạ

Không vẽ bằng nét mực đen

Được vẽ bằng bao ước mơ

Của những trái tim dịu hiền

 

Ngôi làng không chỉ mái ngói

Không chỉ con đường quanh co

Mà là nơi gieo hy vọng

Cho tuổi thơ nở thành hoa

 

Ở đó tiếng cười trong trẻo

Thay cho tiếng khóc ngày xưa

Ở đó vòng tay cộng đồng

Chở che như nắng ban trưa

 

Mỗi ngôi nhà là gia đình

Mỗi khu vườn là lớp học

Mỗi con đường là hành trình

Mở ra tương lai rất rộng

 

Không còn bức tường lạnh lẽo

Không còn căn phòng cô đơn

Chỉ còn bầu trời rất rộng

Ôm trọn tuổi thơ lớn khôn

 

Những mái nhà nằm cạnh nhau

Như những trái tim gần lại

Mỗi bước chân trẻ thơ đi

Đều có yêu thương ở lại

 

Có hồ nước và vườn cây

Có tiếng chim về mỗi sáng

Có con đường đầy hoa nắng

Dẫn vào giấc mơ bình an

 

Khu học tập đầy ánh sáng

Khu vui chơi đầy tiếng cười

Khu thể thao rộn nhịp bước

Tuổi thơ lớn lên rạng ngời

 

Từng góc nhỏ đều có nghĩa

Không gian nào cũng có hồn

Vì nơi đây không chỉ sống

Mà là nơi trẻ lớn khôn

 

Bản thiết kế bằng tình người

Vững hơn mọi viên gạch đá

Nền móng là lòng nhân ái

Tường xây bằng bao vị tha

Một ngôi làng – triệu hy vọng

Một hành trình – triệu ước mơ

Từ hôm nay hạt giống nhỏ

Sẽ thành cánh rừng tương lai 🌱