HNI 02-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 21: NHỮNG NGƯỜI GỌI CON BẰNG YÊU THƯƠNG

Có những người không sinh

Nhưng vẫn gọi là cha mẹ

Không cùng dòng máu chảy

Nhưng cùng nhịp tim yêu

Họ đến từ cộng đồng

Mang theo vòng tay rộng

Đón những đứa trẻ nhỏ

Đang lạc giữa cuộc đời

Một tiếng gọi “con ơi”

Chữa lành bao khoảng trống

Một cái ôm dịu dàng

Xua tan bao sợ hãi

Không cần điều vĩ đại

Chỉ cần luôn hiện diện

Mỗi khi con cần đến

Có người ở bên con

 

Những bữa cơm giản dị

Tiếng cười vang mỗi chiều

Những câu chuyện rất nhỏ

Nuôi lớn cả tâm hồn

 

Có người chờ cửa mở

Khi con tan học về

Có người nghe con kể

Những chuyện chẳng ai nghe

 

Khi con vấp ngã đau

Có bàn tay nâng dậy

Khi con làm điều tốt

Có ánh mắt tự hào

 

Từng ngày trôi lặng lẽ

Tình yêu lớn dần lên

Như hạt mầm trong đất

Thành cánh rừng xanh non

 

Không phải phép nhiệm màu

Chỉ là yêu bền bỉ

Chỉ là luôn ở đó

Dù con khó hay ngoan

 

Rồi mai con trưởng thành

Bước ra đời rộng lớn

Sẽ mang theo ký ức

Về mái nhà yêu thương

 

Sẽ nhớ những buổi tối

Có người kể chuyện xưa

Nhớ vòng tay ấm áp

Ôm con giữa cơn mưa

 

Những người không sinh con

Nhưng nuôi con bằng trái tim

Đã gieo mầm hy vọng

Cho thế giới mai sau

 

Bởi một đứa trẻ lớn

Trong vòng tay yêu thương

Sẽ lớn thành người lớn

Biết trao lại yêu thương

Và từ những mái nhà

Ánh sáng lan rất xa

Từ hai tiếng “con ơi”

Thế giới dần nở hoa 🌱