HNI 06-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 2: NGÔI LÀNG ĐƯỢC THIẾT KẾ TỪ TRÁI TIM

Ngày mai bắt đầu rất sớm

Bằng ánh mặt trời dịu êm

Một ngôi làng đang thức giấc

Không còi xe, không khói đêm

Con người đứng giữa thiên nhiên

Không còn lạc giữa bê tông

 

Mỗi mái nhà xanh ánh nắng

Gọi bình yên khắp cánh đồng

 

Cửa mở đón làn gió mới

Chim hót trên vườn trước sân

 

Mảnh vườn nhỏ nuôi sự sống

Cho bữa ăn thêm nghĩa ân

 

Nước mưa rơi thành nguồn ngọt

Chảy qua từng bể trong lành

 

Giọt nước đi vòng sự sống

Không còn lãng phí mong manh

 

Điện mặt trời trên mái ngói

Thắp sáng từng bữa cơm chiều

 

Năng lượng từ trời đất gửi

Cho cuộc đời bớt cô liêu

 

Gió đi ngang qua sườn núi

Quay những cánh quạt hiền hòa

 

Ánh đèn đêm không sợ tắt

Vì làng đã tự sinh ra

 

Mỗi căn nhà là thế giới

Tự nuôi dưỡng chính đời mình

 

Không chỉ là nơi trú ngụ

Mà là tổ ấm hồi sinh

 

Dữ liệu chảy như mạch nước

Giữ gìn từng nhịp sinh hoạt

 

Không còn ai bị bỏ quên

Trong vòng tay chung bền chặt

 

Cộng đồng cùng nhau quyết định

Mọi con đường phía tương lai

 

Tiếng nói mỗi người đều quý

Như những hạt giống nảy chồi

 

Không còn ranh giới chia cách

Giữa giàu nghèo hay địa vị

 

Mỗi người là phần hệ thống

Cùng viết tiếp bản trường thi

 

Ngôi làng lớn dần theo gió

Nhân bản khắp bốn phương trời

 

Từ một giấc mơ rất nhỏ

Thành hy vọng của con người

Một ngày mai đang mở cửa

Bằng yêu thương và sẻ chia

Ngôi làng được xây từ trái tim

Sẽ sống mãi với địa cầu