HNI 07-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 8: THÀNH PHỐ NẰM TRONG MỘT NGÔI LÀNG

 

Một buổi sáng rất dịu dàng

Thành phố thức dậy giữa làng bình yên

Nắng lên chạm mái hiên mềm

Không còi xe vội, không đèn đỏ lâu

 

Con đường ngắn nối nhịp cầu

Vài bước chân đã tới nơi làm việc

Giữa vườn cây, giữa gió biếc

Công việc mở cửa bằng làn wifi

 

Không cần chen chúc miệt mài

Không cần thành phố khói bay mịt mù

Vẫn nghe nhịp sống bốn mùa

Mà không đánh mất thiên thu dịu hiền

 

Ngôi trường rộn tiếng trẻ thơ

Bảng thông minh sáng ước mơ toàn cầu

Bài học vượt khỏi mái lầu

Mở ra thế giới nhiệm màu ngoài kia

 

Phòng khám sáng giữa vườn khuya

Chăm lo sức khỏe sớm khuya từng ngày

Không cần vượt phố xa xôi

Sức khỏe ở lại ngay nơi ta sống

 

Chợ nhỏ thơm mùi rau non

Trái cây chín mọng vừa còn sương mai

Người dân trao đổi mỗi ngày

Dòng tiền ở lại vòng tay cộng đồng

 

Quán cà phê giữa rừng thông

Câu chuyện mở lối ước mong dài lâu

Ý tưởng nảy mầm rất mau

Doanh nghiệp nhỏ lớn từ câu chuyện làng

 

Trên cao ánh điện mặt trời

Âm thầm tích nắng cho đời sáng đêm

Gió quay giữ nhịp êm đềm

Thành phố nhỏ ngủ vẫn thêm vững vàng

 

Trẻ con đạp xe ngang hàng

Người già thong thả dọc ngang công viên

Không còn khoảng cách ưu phiền

Mọi nhu cầu đủ trong miền yêu thương

 

Công việc kết nối bốn phương

Nhưng ta vẫn sống giữa vườn quê nhà

Ngày làm việc chẳng rời xa

Thiên nhiên vẫn ở quanh ta mỗi ngày

 

Thành phố giờ chẳng ở xa

Thu mình nằm gọn trong làng nhỏ xinh

Nhịp sống chậm lại yên bình

Mà cơ hội vẫn lung linh bốn trời

 

Ngôi làng mở cửa tương lai

Mỗi người là một mắt xích sáng ngời

Kết thành mạng lưới khắp nơi

Những thành phố nhỏ nối đời với nhau

 

Không còn chen chúc âu sầu

Không còn đánh đổi giấc mơ bình yên

Thành phố nằm giữa thiên nhiên

Một ngày sống trọn, một miền an vui

Từ đây giấc mơ gọi mời

Ngôi làng nhỏ hóa chân trời tương lai