HNI 07-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 10: NGÔI NHÀ THỨC CÙNG TƯƠNG LAI

 

Ngày xưa căn nhà rất nhỏ

Chỉ che mưa nắng đời người

Khói bếp bay qua mái ngói

Đêm về nghe gió ngoài trời

 

Hôm nay ngôi nhà đã khác

Biết lắng nghe nhịp con tim

Biết mở rèm khi nắng sớm

Biết ru giấc ngủ yên bình

 

Ngôi nhà không còn im lặng

Mà như một người bạn hiền

Âm thầm chăm lo cuộc sống

Giữ cho mỗi sáng bình yên

 

Ánh đèn tự mình bật sáng

Khi chiều buông xuống hiên nhà

Dòng nước chảy vừa tiết kiệm

Điện năng được giữ chan hòa

 

Mặt trời nằm trên mái nhỏ

Gửi nguồn năng lượng mỗi ngày

Cơn gió đi qua khung cửa

Mang hương cây lá đong đầy

 

Ngôi nhà mở ra thiên nhiên

Đón bình minh vào phòng ngủ

Tiếng chim thay lời báo thức

Cho tâm hồn thôi mệt nhoài

 

Một góc nhỏ làm việc mới

Kết nối khắp bốn phương trời

Ngồi giữa ngôi làng yên tĩnh

Vẫn nghe thế giới gọi mời

 

Trẻ thơ học bài trực tuyến

Ước mơ bay vượt đại dương

Người già an nhiên đọc sách

Chiều ngồi ngắm nắng bên vườn

 

Cây xanh hiện diện khắp lối

Thở cùng từng nhịp con người

Không còn bức tường bê tông

Khóa chặt tâm hồn chơi vơi

 

Ngôi nhà chữa lành lặng lẽ

Từ ánh sáng đến màu cây

Từ khoảng trời xanh trước cửa

Đến tiếng nước reo mỗi ngày

 

Không cần xa hoa lộng lẫy

Chỉ cần đủ ấm yêu thương

Một căn nhà biết thấu hiểu

Là nơi đẹp nhất nhân gian

 

Mai này nhân loại sẽ khác

Không còn chen chúc phố đông

Con người trở về thiên nhiên

Trong ngôi nhà biết cảm thông

 

Từ mỗi mái nhà thông minh

Một nền văn minh hé mở

Nơi công nghệ đi cùng đất

Và con người sống an nhiên