HNI 07-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 11

NGÔI NHÀ THỞ CÙNG THIÊN NHIÊN

 

Ngày xưa bê tông mọc kín

Nuốt dần màu lá màu cây

Con người đi trong thành phố

Mà nghe lạc giữa hao gầy

 

Khói xe phủ mờ ánh nắng

Những dòng sông cũng buồn theo

Cửa nhà khép bằng kính lạnh

Gió trời không thể bay vào

 

Hôm nay một miền đất mới

Ngôi làng mở lối xanh trong

Nhà không chống lại cây cỏ

Mà cùng thiên nhiên song hành

 

Mái nhà phủ đầy màu lá

Đón chim về hót bình minh

Tường cây thở cùng nắng gió

Cho hồn người bớt lặng thinh

 

Tre xanh dựng thành mái nhỏ

Mộc mạc mà vẫn vững bền

Hương gỗ đi qua căn bếp

Nghe như đất mẹ gọi tên

 

Ánh nắng tràn qua cửa sổ

Không cần đèn sáng ban ngày

Gió trời len qua khe nhỏ

Ru căn phòng ngủ mê say

 

Tiếng nước chảy ngoài hiên vắng

Mang theo bình yên dịu dàng

Mỗi góc nhà là khoảng thở

Cho lòng người nhẹ lang thang

 

Không gian mở ra thiên nhiên

Không còn hộp kín bê tông

Con người ngồi nghe tiếng lá

Mà như nghe chính tâm hồn

 

Mái xanh giữ từng giọt nước

Cho mùa hạn bớt khô cằn

Vườn nhỏ mọc lên rau trái

Nuôi đời bằng những điều lành

 

Ngôi nhà biết cùng đất thở

Biết giữ hơi ấm mùa đông

Biết làm mát ngày nắng hạ

Nhờ gió và bóng cây xanh

 

Kiến trúc không còn khoe mẽ

Bằng những bức tường thật cao

Mà đẹp từ điều giản dị

Một đời sống rất tự nhiên

 

Mai này nhân gian sẽ hiểu

Giàu đâu chỉ ở bạc vàng

Một ngôi nhà đầy hơi thở

Đã là hạnh phúc nhân gian

Từ những mái nhà sinh thái

Một nền văn minh nở hoa

Con người quay về với đất

Và yêu từng chiếc lá già