HNI 08-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 16: NGÔI LÀNG CỦA NHỮNG VÒNG TAY

 

Trẻ thơ như mầm non nhỏ

Người già như bóng cây xưa

Một bên bắt đầu sự sống

Một bên đi cuối chiều mưa

 

Giữa dòng nhân gian vội vã

Có người lặng lẽ cô đơn

Có em lớn lên thiếu vắng

Tiếng cười hơi ấm gia đình

 

Hôm nay ngôi làng mở cửa

Đón từng phận nhỏ quay về

Người già an nhiên dưới nắng

Trẻ thơ chạy giữa triền đê

 

Con đường không còn vội vã

Chỉ nghe tiếng lá lao xao

Ông ngồi kể chuyện năm cũ

Cháu ngồi mắt sáng tự hào

 

Ngôi nhà thiết kế dịu nhẹ

Không bậc cao khó bước chân

Tay vịn âm thầm bên lối

Đỡ người qua mỗi chiều dần

 

Ánh đèn vàng như hơi thở

Sưởi ấm tuổi già bình yên

Khung cửa mở ra vườn nhỏ

Nghe chim gọi nắng bên thềm

 

Người già không còn lặng lẽ

Giữa bốn bức tường quạnh hiu

Có bạn cùng nhau tập dưỡng

Có người cùng đọc sách chiều

 

Trẻ thơ lớn cùng cây lá

Không chỉ màn hình lạnh căm

Đôi chân chạy trên bãi cỏ

Mắt nhìn bầu trời xa xăm

 

Một góc đọc sách rất nhỏ

Một sân chơi ngập tiếng cười

Những bàn tay non bé bỏng

Đang chạm vào giấc mơ đời

 

Công nghệ âm thầm hỗ trợ

Canh giấc ngủ tuổi về chiều

Nhưng điều chữa lành sâu nhất

Vẫn là tình thương con người

 

Ông bà nhìn đàn cháu nhỏ

Như thấy tuổi xuân quay về

Trẻ thơ nghe lời người kể

Học bao bài học tình quê

 

Ngôi làng không ai bị bỏ

Không ai lạc lõng bên đời

Mỗi người đều tìm hơi ấm

Trong những ánh mắt nụ cười

 

Mai này nhân gian sẽ hiểu

Văn minh đâu ở nhà cao

Mà ở cách người chăm sóc

Những tâm hồn yếu mềm đau

Một ngôi làng đầy nhân ái

Cho người già với trẻ thơ

Chính là giấc mơ đẹp nhất

Của tương lai và bây giờ