HNI 08-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 20: ÁNH NẮNG NUÔI NGÔI LÀNG

Mặt trời thức dậy trên cao

Trải vàng lên mái nhà nào cũng vui

Những tấm pin lặng lẽ cười

Hứng từng tia sáng nuôi đời bình yên

 

Không còn khói bụi triền miên

Không còn hóa đơn ưu phiền mỗi tháng

Buổi sáng mở cửa đón nắng

Buổi chiều thu điện đầy tràn trong tay

 

Mỗi căn nhà nhỏ hôm nay

Trở thành trạm điện mỗi ngày sinh sôi

Nắng đi khắp lối trong đời

Thắp lên nhịp sống rạng ngời tương lai

 

Đèn đêm không tắt bao giờ

Vì nguồn năng lượng đang chờ trên cao

Bãi xe, nhà xưởng, sân chào

Đều mang trên mái sắc màu mặt trời

 

Cả làng bỗng hóa rạng ngời

Như cánh đồng nắng giữa trời bao la

Điện sinh từ chính mái nhà

Không còn phụ thuộc nơi xa mịt mù

 

Ngày nắng trở thành mùa thu

Thu về năng lượng, tích trữ an nhiên

Những con đường sáng dịu hiền

Đêm về vẫn sáng như miền ban mai

 

Trẻ thơ học giữa ngày dài

Không lo mất điện, không hoài nỗi lo

Người già kể chuyện sân chờ

Bên ánh đèn sáng dịu êm hiên nhà

 

Xưởng làng rộn rã bài ca

Máy quay bằng nắng chan hòa khắp nơi

Người dân hiểu rõ một đời

Ánh dương chính là quà trời trao tay

 

Từng tia nắng nhỏ hôm nay

Góp thành tự do ngày mai rực hồng

Ngôi làng đứng giữa trời trong

Không còn phụ thuộc dòng sông điện dài

 

Một mai bão gió ghé vai

Làng vẫn thắp sáng tương lai bền bền

Nắng không hứa hẹn gì thêm

Chỉ cho nhân loại êm đềm vững tin

Trên cao mặt trời lặng nhìn

Ngôi làng hạnh phúc bình minh mỗi ngày

Từ đây câu chuyện đổi thay

Bắt đầu bằng nắng rơi đầy mái xanh