HNI 08-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 22: BỘ NHỚ NĂNG LƯỢNG CỦA LÀNG

 

Mặt trời đi ngủ mỗi chiều

Gió thôi hát giữa những chiều lặng im

Nhưng làng vẫn sáng êm đềm

Nhờ pin giữ ánh nắng mềm ban trưa

 

Điện dư gom lại từng giờ

Như gom hạt nắng vào kho mùa vàng

Đêm về ánh sáng vẫn sang

Không còn sợ bóng tối tràn quanh thôn

 

Pin như trái tim âm thầm

Ngày đêm giữ nhịp năng lượng bền lâu

Không còn lo cảnh mất màu

Khi mây kéo kín bầu trời quê ta

 

Microgrid thức canh nhà

Như người quản lý hiền hòa lặng im

Biết khi dư điện mặt trời

Biết khi cần gió về nơi cánh đồng

 

Dòng điện chảy khắp thôn làng

Như mạch máu nhỏ nối hàng triệu tim

Mỗi căn nhà sáng dịu êm

Cùng chung nhịp sống êm đềm bền lâu

 

Ngày xưa phụ thuộc rất nhiều

Nhà máy điện lớn ở nơi thật xa

Giờ đây mỗi mái nhà ta

Cũng là nguồn sáng chan hòa khắp nơi

 

Xe điện ngủ cạnh hiên nhà

Cũng là viên pin tham gia giữ nguồn

Bình nước nóng giữa chiều buông

Cũng góp phần giữ ánh dương cho làng

 

Mỗi căn nhà một mắt xích

Kết thành mạng lưới điện xanh cộng đồng

Điện không chỉ để tiêu dùng

Điện giờ trở thành dòng tiền tương lai

 

Khi ngày nắng rực bầu trời

Điện dư bán ngược về nơi thành thị

Làng quê nhỏ bé ngày xưa

Giờ thành nhà máy điện vừa thông minh

 

Không còn sợ cảnh tối đèn

Không còn sợ cảnh đêm đen mất nguồn

Bão giông ngoài kia dập dồn

Bên trong làng vẫn ánh đèn lung linh

 

An ninh năng lượng vững bền

Như thành lũy dựng bên nền tương lai

Trẻ em học suốt đêm dài

Người già ngủ giữa ánh đèn an yên

 

Điện xanh nuôi dưỡng bình yên

Nuôi thêm kinh tế đi lên từng ngày

Từ tiêu thụ chuyển sang xây

Cộng đồng sản xuất năng lượng của mình

 

Tương lai nối tiếp hành trình

Nhiều làng kết nối thành hình mạng xanh

Điện không còn chuyện riêng ai

Mà là sức mạnh chung tay toàn cầu

Từ hạt nắng nhỏ ban đầu

Thành dòng ánh sáng dài lâu cho đời

Làng quê thức giấc rạng ngời

Giữ trong tim ánh mặt trời bốn mùa