HNI 09-5 

BÀI THƠ CHƯƠNG 24: DÒNG NƯỚC KHÔNG BAO GIỜ CẠN

Giọt mưa rơi xuống mái nhà

Âm thầm nuôi sống chúng ta mỗi ngày

Dòng nước len qua vườn cây

Lặng im mà vẫn đủ đầy yêu thương

Từ mây cao đến đại dương

Nước đi vòng tròn không ngừng nghỉ

Từng giọt nhỏ bé thầm thì

Kể câu chuyện cũ diệu kỳ ngàn năm

 

Ngôi làng gom nước âm thầm

Từ từng mái nhỏ góp thành đại dương

 

Mỗi cơn mưa ghé bên đường

Đều là quà tặng thiên nhiên gửi về

 

Nước đi qua những triền đê

Chảy vào bể chứa nắng hè lung linh

 

Từ giọt nước trở thành sinh

Nguồn năng lượng sống cho mình mai sau

 

Nước đi qua những nhịp cầu

Bước vào từng mái nhà sâu bình yên

 

Rửa đi mệt mỏi triền miên

Cho đời dịu mát như miền cổ tích

 

Nước xám cũng hóa thành ích

Sau vòng tái chế trở về vườn xanh

 

Chảy qua thảm cỏ mong manh

Nuôi cây trái ngọt nở cành sum suê

 

Không còn lãng phí ê chề

Không còn nước thải trôi về hư không

 

Mỗi giọt đều hóa thành dòng

Quay vòng sinh thái mênh mông nghĩa tình

 

Hồ xanh phản chiếu bình minh

Như đôi mắt nước lung linh giữa làng

 

Soi bao khát vọng dịu dàng

Soi tương lai sáng nhẹ nhàng lớn lên

 

Dòng nước hát khúc êm đềm

Cho từng nhịp sống dịu êm an lành

 

Nước đi khắp nẻo vườn xanh

Nuôi cây, nuôi đất, nuôi thành ước mơ

 

Từ hôm nay đến bao giờ

Ngôi làng vẫn giữ dòng thơ của trời

 

Mưa rơi không chỉ là rơi

Mà là khởi đầu cuộc đời mới sinh

 

Giọt rơi lấp lánh lung linh

Mang theo hy vọng hành tinh mai này

 

Dòng nước đi suốt đêm ngày

Chảy qua ký ức tháng ngày chưa xa

 

Nước nuôi giấc mộng chúng ta

Nuôi bao thế hệ sinh ra sau này

 

Từng giọt nhỏ bé đủ đầy

Góp thành đại dương mê say nghĩa tình

Một vòng tuần hoàn yên bình

Bắt đầu từ giọt nước xinh ban đầu