HNI 09-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 25: KHÔNG CÒN GỌI LÀ RÁC
Ngôi làng thức giấc bình minh
Không còn tiếng rác lặng thinh góc vườn
Mỗi ngày bắt đầu nhẹ hơn
Mọi điều bỏ đi hóa nguồn sống xanh
Vỏ rau trở lại thành lành
Nuôi đất nâu thắm nuôi cành lá tươi
Nhà bếp chẳng sợ rác rơi
Từng mẩu thức ăn hóa trời năng lượng
Dòng đời xoay nhịp tuần hoàn
Không còn bỏ phí, không hoang phí đời
Chai nhựa từng bị quên rơi
Giờ thành viên gạch xây đời tương lai
Thủy tinh vỡ chẳng buồn ai
Hóa thành ánh sáng lung linh mái nhà
Kim loại ngủ giữa rác già
Thức dậy thành máy, thành nhà, thành mơ
Không còn bãi rác hoang sơ
Chỉ còn nhà máy đợi chờ tái sinh
Mỗi ngày cư dân lặng nhìn
Rác xưa trở lại thành hình tài nguyên
Đất trời thở nhịp bình yên
Vòng tròn sự sống nối liền muôn nơi
Một bao rác nhỏ hôm nay
Ngày mai hóa điện sáng đầy ngôi thôn
Mùi xưa từng khiến buồn hơn
Giờ thành khí ấm sưởi hồn bếp quê
Trẻ con học cách mang về
Vỏ lon, giấy cũ như quà thiên nhiên
Bàn tay bé nhỏ dịu hiền
Gieo vào đất mẹ niềm tin xanh lành
Người già ngồi trước hiên xanh
Mỉm cười nhìn lá hóa thành mùa sau
Không còn câu hỏi vì sao
Rác từng đáng sợ giờ giàu nghĩa tình
Vòng quay lặng lẽ hồi sinh
Từng điều nhỏ bé hóa thành tương lai
Đêm về đèn sáng miệt mài
Từ bao rác cũ thành ngày ấm no
Ngôi làng không rác âu lo
Chỉ còn tiếng gió reo cho đất lành
Ngày mai tiếp nối hôm nay
Vòng tròn khép lại mở đầy hy vọng
Không gì mất giữa đời rộng
Chỉ là chưa được mở vòng tái sinh
Từ khi hiểu chuyện môi sinh
Con người học lại hành trình thiên nhiên
Mỗi người góp một niềm tin
Ngôi làng xanh mãi bình yên muôn đời