HNI 09-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 26: KHI ĐẤT ĐƯỢC HỒI SINH

 

Đất từng ngủ quên rất lâu

Dưới lớp hóa chất úa màu thời gian

Cây gầy gió thổi mong manh

Sông buồn chở nặng phù sa đục ngầu

 

Một ngày con người quay đầu

Nghe đất kể chuyện nhiệm màu hồi sinh

Hạt mầm nằm dưới lặng thinh

Bỗng nghe tiếng gọi bình minh trở về

 

Bàn tay gieo xuống đam mê

Không còn cưỡng ép lời thề thiên nhiên

Cỏ xanh phủ kín triền miên

Ôm từng giọt nắng dịu hiền đất khô

 

Chim về làm tổ quanh hồ

Gió ru tán lá thì thầm mùa xuân

Mưa rơi thấm đất từng lần

Vi sinh thức dậy góp phần nuôi cây

 

Không còn độc canh tháng ngày

Rừng vườn bảy tầng đan tay sinh tồn

Trái ngọt rơi giữa hoàng hôn

Nuôi người bằng cả linh hồn đất sâu

 

Gia súc thong thả trên đồi

Đi qua để lại cuộc đời tái sinh

Cỏ xanh vươn lá lung linh

Đất nghe nhịp bước hồi sinh dịu dàng

 

Nước trong trở lại ru làng

Suối reo tiếng hát mênh mang hiền hòa

Bếp thơm từ bữa cơm nhà

Thực phẩm là thuốc chan hòa yêu thương

 

Trẻ em lớn giữa cánh đồng

Chạy theo cánh bướm giữa vòng thiên nhiên

Người già mỉm cười bình yên

Thấy trong hạt lúa tương lai nhân trần

 

Một vòng khép kín xoay vần

Không còn rác thải chỉ còn tài nguyên

Từ rơm rạ đến cỏ hiền

Hóa thành nguồn sống dịu êm đất trời

Hôm nay gieo hạt giống đời

Ngày mai gặt lấy nụ cười nhân gian

Đất không chỉ nuôi mùa màng

Đất còn nuôi cả thiên đàng mai sau