HNI 27-12

CHƯƠNG 15: NIETZSCHE VÀ SỨC MẠNH TÁI ĐỊNH NGHĨA GIÁ TRỊ

 

Khi những giá trị cũ sụp đổ, ai sẽ dám sáng tạo giá trị mới?

Nếu Sartre buộc con người phải chịu trách nhiệm cho tự do của mình, thì Friedrich Nietzsche đẩy câu hỏi đó đến tận cùng: điều gì xảy ra khi những giá trị từng nâng đỡ thế giới không còn được tin tưởng? Khi Thượng đế đã chết, khi chân lý tuyệt đối tan rã, khi đạo đức truyền thống mất sức thuyết phục, chính trị đứng trước một vực sâu: hư vô.

Nietzsche không phải là người cổ vũ cho sự sụp đổ đó. Ông là người nhìn thẳng vào nó sớm nhất, và cảnh báo rằng nếu con người không đủ can đảm để tái định nghĩa giá trị, khoảng trống sẽ bị lấp đầy bởi bạo lực, quyền lực trần trụi và sự thao túng.

1. “THƯỢNG ĐẾ ĐÃ CHẾT”: MỘT CHẨN ĐOÁN, KHÔNG PHẢI LỜI HÔ HÀO

Câu nói nổi tiếng của Nietzsche thường bị hiểu sai như một tuyên ngôn vô thần hiếu chiến. Thực chất, đó là một chẩn đoán văn minh. Nietzsche nhận ra rằng các nền tảng siêu hình – tôn giáo, đạo đức tuyệt đối, chân lý phổ quát – đã mất khả năng định hướng hành động trong thế giới hiện đại.

Khi những giá trị cũ không còn được tin, con người rơi vào trạng thái mất phương hướng đạo đức. Chính trị khi đó hoặc bám víu vào quá khứ bằng cưỡng chế, hoặc trượt vào chủ nghĩa hư vô thực dụng: làm bất cứ điều gì có lợi.

2. HƯ VÔ: NGUY CƠ LỚN NHẤT CỦA THỜI ĐẠI HIỆN ĐẠI

Nietzsche coi hư vô không phải là phủ nhận mọi giá trị, mà là trạng thái khi không còn giá trị nào đủ mạnh để định hướng đời sống. Con người tiếp tục hành động, nhưng không còn tin rằng hành động ấy có ý nghĩa vượt lên trên lợi ích ngắn hạn.

Trong chính trị, hư vô biểu hiện qua:

sự hoài nghi toàn diện với mọi lý tưởng,

chính trị như trò chơi quyền lực thuần túy,

đạo đức bị thay thế bằng hiệu quả hoặc cảm xúc.

Hư vô không dẫn đến tự do, mà dẫn đến trống rỗng và dễ bị thao túng.

3. Ý CHÍ QUYỀN LỰC: KHÔNG PHẢI CHỈ LÀ THỐNG TRỊ

Khái niệm ý chí quyền lực của Nietzsche thường bị hiểu thô sơ như khát vọng thống trị người khác. Thực ra, đó là xung lực sáng tạo, mong muốn vượt qua chính mình, khẳng định hình dạng sống của bản thân trong thế giới.

Khi bị bóp méo, ý chí quyền lực trở thành bạo lực, áp đặt, thao túng. Khi được thăng hoa, nó trở thành sáng tạo giá trị, dám nói “có” với cuộc sống ngay cả khi không có bảo chứng siêu hình.

4. PHÊ PHÁN ĐẠO ĐỨC BẦY ĐÀN

Nietzsche nhìn thấy một nguy cơ lớn trong xã hội hiện đại: đạo đức bầy đàn. Đó là khi giá trị được xác định bởi số đông, bởi sự an toàn tâm lý, bởi mong muốn không khác biệt.

Đạo đức bầy đàn trong chính trị tạo ra:

chủ nghĩa dân túy,

chính trị bản sắc khép kín,

và sự trừng phạt mọi khác biệt.

Nietzsche không chống lại cộng đồng, ông chống lại cộng đồng không cho phép cá nhân trưởng thành.

5. ĐỘI XANH, ĐỘI ĐỎ VÀ NGUY CƠ HƯ VÔ

Trong bối cảnh hiện đại, cả Đội Xanh và Đội Đỏ đều có thể rơi vào hư vô theo cách riêng.

Đội Xanh có thể rơi vào hư vô tiến bộ: thay đổi liên tục nhưng không biết vì sao.

Đội Đỏ có thể rơi vào hư vô bảo tồn: giữ chặt truyền thống đã mất linh hồn.

Nietzsche sẽ hỏi cả hai: giá trị nào đang thực sự nâng đỡ đời sống, và giá trị nào chỉ còn là vỏ rỗng?

6. SIÊU NHÂN: BIỂU TƯỢNG, KHÔNG PHẢI MÔ HÌNH CHÍNH TRỊ

Khái niệm Übermensch (Siêu nhân) bị lạm dụng và xuyên tạc nghiêm trọng trong lịch sử. Với Nietzsche, siêu nhân không phải chủng tộc ưu việt hay lãnh tụ độc tài. Đó là biểu tượng của con người dám sáng tạo giá trị mới khi giá trị cũ sụp đổ.

Siêu nhân không cai trị người khác. Họ tự cai trị chính mình trước tiên.

7. TỪ PHÁ HỦY GIÁ TRỊ ĐẾN SÁNG TẠO GIÁ TRỊ

Nietzsche không dừng lại ở phê phán. Ông đòi hỏi một bước khó hơn nhiều: tái định nghĩa giá trị. Điều này không thể được làm bằng nghị quyết, hiến pháp hay khẩu hiệu.

Giá trị mới chỉ xuất hiện khi:

con người dám sống thử chúng,

dám chịu hậu quả,

và dám thất bại mà không quay về đạo đức giả.

8. NIETZSCHE TRONG CHÍNH TRỊ LƯỢNG TỬ

Trong mạch tư duy lượng tử của cuốn sách này, Nietzsche đóng vai trò lực kích hoạt. Khi các trạng thái cũ không còn ổn định, hệ thống bước vào vùng bất định. Ở đó, hoặc là hỗn loạn, hoặc là đột phá sáng tạo.

Nietzsche không cho công thức, ông tạo áp lực tinh thần để xã hội không ngủ quên trong giá trị chết.

9. NGUY CƠ HIỂU SAI NIETZSCHE

Lịch sử cho thấy Nietzsche dễ bị chiếm dụng bởi quyền lực thô bạo. Khi ý chí quyền lực bị tách khỏi trách nhiệm hiện sinh (Sartre) và trí tuệ phản tỉnh (Plato), nó trở thành biện minh cho áp bức.

Vì vậy, Nietzsche chỉ có thể được đọc an toàn khi đặt trong tam giác Plato – Sartre – Nietzsche:

trí tuệ – trách nhiệm – sáng tạo.

10. KẾT LUẬN MỞ: CAN ĐẢM SÁNG TẠO GIÁ TRỊ TRONG THẾ GIỚI KHÔNG BẢO CHỨNG

Nietzsche không hứa hẹn một thế giới tốt đẹp. Ông đặt ra một thách thức: liệu con người có đủ can đảm để sống mà không cần bảo chứng siêu hình?

Chính trị của kỷ nguyên mới không thể dựa mãi vào giá trị cũ đã chết, cũng không thể buông mình cho hư vô. Nó cần những con người:

đủ tự do để nghi ngờ,

đủ trách nhiệm để không phá hoại,

và đủ sáng tạo để khai sinh giá trị mới.

Câu hỏi của kỷ nguyên mới không còn là:

“Giá trị nào đúng?”

Mà là:

“Bạn có dám sống và bảo vệ những giá trị mà bạn tin là làm cho đời sống đáng sống hơn không?”