HNI 10-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 38: NGÔI LÀNG THUỘC VỀ CHÚNG TA

 

Ngày xưa ta đi thuê đời

Ở nơi phố thị bồi hồi gió bay

 

Bao năm đóng phí hằng ngày

Mà không có nổi một phần quê chung

 

Ngôi làng mới mở cánh rừng

Mời ta bước tới sống cùng sẻ chia

 

Từ nay không chỉ đi về

Ta là chủ của bốn bề thân thương

 

Mỗi mái nhà một ánh dương

Chung tay thắp sáng con đường tương lai

 

Không ai đứng ở bên ngoài

Ai vào làng cũng có phần sở hữu

 

Đóng góp nhỏ cũng đáng yêu

Hạt mồ hôi hóa bao điều ước mơ

 

Token như hạt phù sa

Gieo vào đất mẹ nở hoa an lành

 

Mỗi người một nhánh cây xanh

Hợp thành khu rừng trong lành gió reo

 

Không còn cảm giác bơ vơ

Sống trong ngôi nhà của mình thật sự

 

Điện sáng cũng là của ta

Nước trong cũng chảy từ nhà chung thôi

 

Đường làng ta bước mỗi ngày

Cũng là cổ phần của đời chính ta

 

Bệnh viện, lớp học gần xa

Đều là tài sản của làng chúng ta

 

Không còn khoảng cách giàu nghèo

Ai cũng có chỗ neo theo cuộc đời

 

Sống không chỉ để nhận thôi

Mà còn góp sức dựng xây mái nhà

 

Mỗi lời góp ý nở hoa

Mỗi lần biểu quyết mở ra tương lai

 

Ngôi làng lớn dần từng ngày

Giá trị lan tỏa khắp đầy yêu thương

 

Con cháu mai bước trên đường

Biết rằng tổ tiên đã từng gieo mầm

Di sản không chỉ âm thầm

Mà là cuộc sống xanh mầm bền lâu

Từ người thuê cuộc đời sầu

Ta thành cổ đông của câu chuyện mình

Ngôi làng không chỉ mái xinh

Mà là nơi trái tim mình thuộc về