HNI 11-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 42: NGÔI LÀNG CÓ TRÁI TIM

 

Ngôi làng sáng lên mỗi ngày

Không chỉ ánh đèn công nghệ

Mà còn ánh nhìn thân thiện

Giữa những con người gần nhau

 

Đường đi rợp bóng cây xanh

Tiếng cười vang nơi quảng trường

Trẻ con chạy qua buổi sớm

Người già ngồi kể chuyện xưa

 

Công nghệ nối mạng bốn phương

Nhưng làng nối tim từng người

Một cái bắt tay giản dị

Hơn ngàn tin nhắn xa xôi

 

Quảng trường mở đón bình minh

Những buổi hòa nhạc ngoài trời

Những buổi chiếu phim cuối tuần

Gom niềm vui thành ký ức

 

Lớp học mở mỗi sớm mai

Thiền yên tĩnh giữa vườn xanh

Từng hơi thở đi chậm lại

Giữa nhịp sống vốn rất nhanh

 

Thư viện sáng ánh tri thức

Trang sách mở cánh cửa đời

Mọi người học hoài không nghỉ

Tuổi nào cũng có ước mơ

 

Câu lạc bộ nhỏ ven hồ

Nhóm chạy bộ khi mặt trời

Nhóm đọc sách trong buổi tối

Kể nhau nghe chuyện đời mình

 

Một buổi chợ chiều cuối tuần

Rau xanh từ vườn cộng đồng

Những bàn tay trao sản vật

Trao luôn cả tấm chân tình

 

Âm nhạc vang qua quảng trường

Điệu múa nối vòng tay lớn

Lễ hội giữ hồn truyền thống

Ký ức sống cùng tương lai

 

Không ai bị bỏ lại sau

Không ai sống trong cô đơn

Mỗi người tìm thấy vị trí

Trong bức tranh chung rực màu

Ngôi làng không chỉ là nhà

Mà là một mái gia đình

Nơi trái tim được lắng nghe

Nơi con người thuộc về nhau