HNI 11-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 44: MẠNG LƯỚI NHỮNG NGÔI LÀNG ÁNH SÁNG

Một hạt mầm gieo xuống đất

Lặng lẽ nảy mầm xanh non

Một ngôi làng nhỏ bắt đầu

Thắp lên giấc mơ rất tròn

Từ con đường làng lặng lẽ

Bước chân nối những hành trình

Một mái nhà chung mở cửa

Đón người từ khắp hành tinh

Từ ánh đèn khuya hiu hắt

Lan thành ngọn lửa rực hồng

Từ tiếng nói của một làng

Vang thành nhịp thở cộng đồng

Những cánh đồng xanh mở rộng

Những khu vườn nối bốn phương

Từ một mái nhà giản dị

Hóa thành bản đồ yêu thương

Làng này gửi sang làng khác

Hạt giống hy vọng bền lâu

Người người chia nhau tri thức

Gieo mơ trên khắp địa cầu

 

Không còn biên giới chia cắt

Không còn khoảng cách xa xôi

Mỗi ngôi làng như một nhịp

Chung cùng một trái tim thôi

 

Một nơi mạnh về nông nghiệp

Một nơi tỏa sáng giáo dục

Một nơi rực lửa công nghệ

Một nơi gìn giữ hạnh phúc

 

Những con đường không dây nối

Dẫn bao giấc mơ về gần

Người nông dân nơi thôn nhỏ

Bán sản phẩm khắp xa gần

 

Tiếng trẻ thơ vang lớp học

Chạm vào màn hình bốn phương

Người thầy nơi làng xa xôi

Truyền tri thức đến đại dương

 

Những dòng dữ liệu lấp lánh

Chảy qua từng mái nhà chung

Kết thành con sông kinh tế

Nuôi dưỡng thế giới bao dung

 

Không còn cuộc đua tranh đoạt

Không còn nỗi sợ thiếu thừa

Những bàn tay nắm chặt lại

Dựng tương lai giữa sớm trưa

 

Một ngôi làng là tia sáng

Ngàn ngôi làng hóa mặt trời

Ánh sáng lan qua lục địa

Rực rỡ khắp cả đất trời

 

Từ hạt mầm gieo năm ấy

Nở thành khu rừng hôm nay

Rừng của niềm tin bền vững

Xanh mãi theo tháng theo ngày

 

Những đứa trẻ nhìn bản đồ

Không còn thấy ranh giới xa

Chỉ còn những chấm sáng nhỏ

Là làng của chúng ta mà

Một thế giới nhiều cộng đồng

Một mái nhà chung nhân loại

Giấc mơ xưa thành hiện thực

Tương lai mở cửa gọi mời

Hành trình dài còn phía trước

Nhưng ánh sáng đã lên rồi

Từ một làng gieo hy vọng

Lan khắp thế giới con người