HNI 12-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 5: HAI DÒNG TIỀN – HAI CON ĐƯỜNG

Tiền cũ chảy qua thành phố

Ánh đèn rực rỡ đêm dài

Con người chạy theo con số

Quên mất hơi thở ban mai

Những tòa nhà cao thêm nữa

Những dòng người vội hơn xưa

Trái đất âm thầm kiệt sức

Không ai nghe tiếng đất thưa

Tiền sinh từ những con số

Lớn dần trong bảng cân đối

Nhưng ruộng đồng thì khô héo

Dòng sông mệt mỏi trôi trôi

 

Bàn tay con người bận rộn

Đếm từng lợi nhuận cuối ngày

Chợt quên khu vườn nhỏ bé

Đang chờ hạt giống nảy mầm

 

Một dòng tiền sinh từ đất

Từ hạt giống ngủ trong mưa

Từ giọt mồ hôi lặng lẽ

Rơi trên những cánh đồng xưa

 

Một dòng tiền sinh từ máy

Chạy nhanh hơn cả thời gian

Nhưng chẳng thể nào đo được

Giá trị của một mùa vàng

 

Tiền có thể xây nhà máy

Có thể dựng cả đô thành

Nhưng không thể mua sự sống

Nếu rừng đã hóa mong manh

 

Một bên đếm bằng lợi nhuận

Một bên đếm bằng màu xanh

Một bên chạy theo tăng trưởng

Một bên giữ lại mong manh

 

Tiền cũ sinh ra khoảng cách

Người giàu đứng phía trời cao

Người nghèo nhìn theo giấc mộng

Xa như vì sao phương nào

 

Tiền mới sinh ra chia sẻ

Giá trị lan tỏa muôn nơi

Khi một bàn tay gieo hạt

Triệu bàn tay khác mỉm cười

 

Tiền cũ sinh từ quyền lực

Tiền mới sinh từ niềm tin

Một bên là vòng kiểm soát

Một bên là nhịp tim mình

 

Nếu tiền chỉ là công cụ

Để con người sống an vui

Thì tiền phải đi cùng đất

Cùng cây và tiếng người cười

Ngày mai khi bình minh tới

Hai dòng tiền sẽ song hành

Một dòng dần tan như khói

Một dòng nảy nở màu xanh.